99 Ngày Làm Cô Dâu ( Hào Môn Kinh Mộng ) - Chương 1-2

99 Ngày Làm Cô Dâu ( Hào Môn Kinh Mộng ) - Chương 1-2

Đăng ngày 02-12-2013
99 Ngày Làm Cô Dâu ( Hào Môn Kinh Mộng ) - Chương 1-2

Q.1 - Chương 1: Chồng về nhà trễ 
Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu. 

Em đã từng ngày qua ngày chờ đợi trong đêm khuya, chờ đợi anh trở về, cứ cố chấp mà chờ đợi như vậy... 

____________ 

Biệt thự Bán Sơn. 

Đã gần cuối thu, những cơn mưa to như trút nước làm tiết trời se lạnh. Giữa màn mưa đen thẳm, căn biệt thự to lớn, yên tĩnh tựa như một thiếu nữ đứng lặng im, chỉ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Từng hạt mưa tí tách rơi bên cửa sổ sát sàn lại càng khuấy động lòng người bất an. 

Đã hơn mười hai giờ nhưng Tô Nhiễm lại không cảm thấy buồn ngủ. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, bước xuống phòng ăn dưới lầu, rót nước uống. Nhưng vừa đến dưới lầu thì sấm chớp nổi lên cắt ngang tầm nhìn, cùng lúc đó ngoài cửa sổ có ánh đèn xe rọi sáng, cả người nhỏ nhắn của cô đột nhiên run rẩy, mái tóc xoăn dài như tảo biển xuôi thuận theo bờ vai, đôi lông mày tinh tế thấm đượm bao phần chờ mong, cũng hiện ra chút ít căng thẳng. 

Không lâu sau, trong phòng khách truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa. 

Tô Nhiễm chưa bao giờ cảm thấy hồi hộp như vậy, bàn chân nhỏ nhắn như ngọc đang giẫm trên thảm trải sàn lông dài xa hoa của Úc sững lại, một cảm giác nhồn nhột len lỏi sâu vào lòng cô. 

Cánh cửa mở ra cuốn theo mùi hương của mưa mùa thu ngoài cửa vào phòng. 

Tô Nhiễm thoạt đầu sửng sốt. Sau đó, trống ngực cô cũng đập rộn ràng. 

Là anh về, là Lệ Minh Vũ. 

Gió thổi phớt qua một góc áo khoác trên người anh, rõ ràng anh đã uống nhiều rượu nên hai thuộc hạ phải đỡ anh về. Cả người anh cao lớn rắn rỏi lảo đảo trong gió đêm. Tô Nhiễm thấy vậy cũng không kịp mặc thêm áo khoác, vội chạy ra giúp dìu Lệ Minh Vũ vào phòng khách, rồi xấu hổ ôm vai đứng sang một bên. Cô không ngờ anh sẽ bất thình lình về nhà lúc nửa đêm như vậy. Từ sau ngày cưới đến giờ, Lệ Minh Vũ biến mất trọn một tháng, anh là người chồng được pháp luật công nhận của cô. Vậy mà đêm nay anh lại uống say mèm rồi xuất hiện. 

"Phu nhân, xin lỗi đã làm phiền chị nghỉ ngơi." Hai thuộc hạ không dám nhìn thẳng Tô Nhiễm, cung kính cúi đầu nói. 

"Không sao đâu. Hai anh vất vả rồi." Tô Nhiễm cố nén giọng để nghe thật tự nhiên, cô như một đóa hoa xinh đẹp lặng nở trong bóng đêm, nhu hòa mà điềm đạm. 

Sau khi hai thuộc hạ ra về, bầu không khí phòng khách cũng rơi vào tĩnh lặng. 

Hiện tại, trong biệt thự không có quản gia, mỗi ngày chỉ có người giúp việc làm theo giờ cố định đến quét dọn khắp các phòng. 

Thân hình Lệ Minh Vũ cao lớn dựa vào sofa, kể cả khi anh nhắm mắt, vầng trán cau lại thì vẻ nam tính của anh cũng khiến người khác chỉ cần nhìn một lần cả đời sẽ khó quên. Anh chỉ choàng sơ áo khoác mà không cài cúc, lộ ra bộ vest màu tối bên trong, áo sơmi và cravat cũng là tông màu tối phối với nhau, pha trộn giữa cao quý, thành thục mà khiêm tốn. 

Gương mặt anh dưới ánh đèn pha lê xa lạ mà anh tuấn quá mức, bờ môi kiêu hãnh, lạnh lùng ngầm lộ ra khí chất mạnh mẽ. Dù cho anh say rượu, lẳng lặng ngồi đó cũng tạo ra một tư thế cao sang cách biệt như cả ngàn dặm. 

Đối với người uống rượu say, Tô Nhiễm rất có kinh nghiệm, vì bố dượng cô thường xuyên say xỉn. Khi còn nhỏ, cô đã quen với việc thấy mẹ chăm sóc cho ông như thế nào. Suy nghĩ một lát, cô cầm điều khiển chỉnh đèn chùm trên trần nhà tối lại, ánh sáng mông lung bao phủ toàn bộ phòng khách, cô quay người đi vào phòng ăn. 

Chưa tới mười phút, Tô Nhiễm đã nhanh chóng pha xong trà giải rượu nóng hổi. Vừa bưng trà vào phòng khách, còn chưa đến gần sofa, giữa mờ tối, một giọng nói trầm thấp thản nhiên vang lên, nghe rất rõ ràng như không hề say rượu... 
(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)

"Mấy giờ rồi?"
Tiếng nói bất thình lình làm Tô Nhiễm hoảng sợ, ngón tay run rẩy thiếu chút nữa đã đánh đổ cả tách trà, cô ngây người trong giây lát rồi mới nhận ra Lệ Minh Vũ đang nói. Tô Nhiễm ngoảnh lại nương theo ánh đèn leo lét, cô thấy anh đang giơ tay lên xoa xoa trán, có lẽ do uống rượu nên anh đau đầu.

Đợi một lúc không nghe ai trả lời, anh rốt cục cũng mở mắt, quay đầu về phía cô. 

Trong chớp mắt Tô Nhiễm như bị điện giật, đôi đồng tử đen thẳm như bóng đêm ngoài cửa sổ, sâu lắng bình lặng đang chăm chăm nhìn cô. Khi say đôi đồng tử trong mắt anh chẳng những không lờ đờ, mơ hồ như người khác mà ngược lại, ánh mắt ấy càng thêm sắc bén khiến người đối diện không dám nhìn thẳng. Cô vừa nhìn một giây đã vội vàng cúi xuống. Trống ngực Tô Nhiễm đập dồn dập, khi nhịp tim trở lại bình thường, trong cô chỉ còn vương lại cảm giác ngại ngùng. 

Trong bóng tối, tuy rằng cô không dám nhìn nữa nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô. Anh đang quan sát cô, tựa như một thợ săn vô cùng điềm tĩnh chờ đợi con mồi sập bẫy, duy trì trầm mặc, thờ ơ mà lại hết sức giày vò người khác. Tô Nhiễm chỉ thấy ngực mình sắp nổ tung, dường như cô có thể cảm nhận được độ nóng từ ánh mắt đó, bỗng chốc bóp nghẹt cô. 

Ngoài cửa sổ, sấm chớp chợt lóe lên, gần như châm lửa cho tiếng trời vắng lặng, ánh mắt Lệ Minh Vũ sâu thẳm, nhìn chăm chăm vào cô gái bị ánh chớp bất chợt ngoài kia làm giật mình. Cô gái đó đang mặc đầm ngủ màu đen mỏng manh, càng tôn thêm làn da mịn màng, không chút tì vết, tươi sáng gần như hoàn hảo. Tô Nhiễm căng thẳng, nuốt nước bọt, kiểu nhìn chăm chú này làm cô không cách nào trốn tránh. 

Một lúc lâu sau, cô cắn nhẹ môi, vừa muốn mở miệng đánh vỡ loại yên lặng khiến người khác nghẹt thở này thì Lệ Minh Vũ đã nói trước, giọng anh vẫn vậy, trầm khàn hờ hững... 

"Mấy giờ rồi?" Anh hỏi lần nữa rồi tiếp tục nhắm mắt, tựa đầu vào sofa. 

Tô Nhiễm thấy anh không nhìn mình nữa, cô hơi thả lỏng, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, khẽ nói, "Gần một giờ sáng." Nói xong, cô lại mang tách trà giải rượu để trước mặt anh, "Anh uống cái này đi, ít ra thì sáng mai anh không bị đau đầu." 

Cô nhìn lướt qua đồng hồ trên cổ tay anh, dưới anh đèn mờ nhạt, xa hoa của đèn chùm, ngực cô thoáng chao đảo, người này quen được hầu hạ sao? Rõ ràng bản thân chỉ cần giơ tay là có thể biết giờ mà vẫn còn kỳ quái hỏi cô. 

Lệ Minh Vũ không màng nhúc nhích, ngay cả mắt cũng không mở. 

Tô Nhiễm thì luôn đứng bên cạnh, không biết phải nói gì. 

"Khuya rồi, đi ngủ đi, không cần lo cho tôi, làm phiền rồi." Cuối cùng anh cũng chịu nói, nhìn trán anh cau lại, cô biết anh đang mệt sau khi uống rượu. 

Lời nói khách khí, xa lạ làm cô sững sờ. Nhìn gò má dưới ánh đèn kia khiến trái tim cô loạn nhịp, cuối cùng cô vẫn nhẹ nhàng ngồi cạnh anh. Đây là lần thứ hai cô được gần anh như vậy, gần đến nỗi có thể ngửi thấy hơi thở của anh, hơi thở thơm mùi hổ phách, nhàn nhạt như mùi gỗ. 

Tuy rằng hổ phách thường được dùng làm nước hoa cho nam nhưng cô biết rõ, đây là mùi tự nhiên của Lệ Minh Vũ, nhạt như nước, phải ngửi kỹ mới có thể cảm nhận được, là mùi của đàn ông trưởng thành, thành thục mà khiêm tốn. Song song, cô cũng có thể ngửi được mùi rượu trên người anh, hương rượu thơm mát tuy hòa trộn với mùi hổ phách độc nhất của anh nhưng cô vẫn có thể biết rõ rượu tối nay anh uống chính là rượu vang đỏ của Louis. Loại rượu này, chỉ được cung cấp đặc biệt cho yến tiệc của quan chức chính phủ, bởi vì khan hiếm và đắt tiền nên căn bản là không mua được trên thị trường.



Q.1 - Chương 2: Em gọi tôi là gì? 
Tô Nhiễm có thể về phòng ngay nhưng cô không làm như vậy. 

Nhìn anh có vẻ khó chịu, cô cũng không đành lòng. Dù anh không muốn uống trà giải rượu nhưng ít ra cũng không thể ngồi trên sofa cả đêm được. Cô khẽ thở dài, mất tự nhiên, nói, "Anh rể, hay là em đỡ anh về..." 

"Em gọi tôi là gì?" Không đợi cô nói xong, Lệ Minh Vũ mở mắt lần nữa nhưng lần này ánh mắt anh nhìn cô không còn là quan sát và đánh giá nữa. Ánh mắt anh lúc này như đang tra hỏi cô một cách nghiêm khắc. Mặc dù anh không lên cao ngữ điệu, vẫn trầm thấp như cũ nhưng kiểu nhìn chăm chú lúc này giống như đang ngầm ra uy và mệnh lệnh cho cô hơn. 

Tô Nhiễm vội vã sửa lại lời nói: "Xin lỗi, Minh Vũ..." 

Đôi mắt sắc bén, chăm chú nhìn gương mặt lúng túng của cô. Một lúc lâu sau, anh mới dời tầm mắt, "Đưa tôi trà giải rượu." 

Cô đưa tách trà, anh nhận lấy, uống hết rồi hơi cuối người về trước, đặt tách không lên bàn. 

Động tác tùy ý này đã để cô ngửi thấy một mùi hương khác, nguyên bản không thuộc về anh. 

Mùi hương của nước hoa nữ. 

Nếu cô đoán không sai thì nước hoa này là "Trầm luân", thuộc bộ sưu tập mới nhất năm nay của nhãn hiệu YVSA. 

Hương đầu là tử đinh hương, ngò rí và hoa cam vùng Grasse; hương giữa là hoa hồng; còn hương cuối là gỗ đàn hương và mộc dược. 

Loại nước hoa này biểu đạt cho một người phụ nữ tao nhã mà thần bí, viếng thăm vào đêm khuya, mang theo sự cấm kị và cám dỗ. Dù cho sau khi người đó đã rời khỏi, hương thơm vẫn tỏa khắp xung quanh, vẫn khiến đàn ông cảm thấy thư thái cùng cuốn hút. 

Mùi hương như có như không này, vấn quýt quanh cổ áo sơmi của Lệ Minh Vũ, lại men theo, bay vào mũi Tô Nhiễm. Trong nháy mắt, cô đau đớn như có người đang dùng kim châm đâm trực tiếp vào lòng cô. Cô không biết người phụ nữ dùng nước hoa này ra sao, nhưng cô biết một điều, là người phụ nữ đó đã triền miên cả đêm cùng chồng cô... 

Ngón tay mảnh khảnh vô thức nắm chặt, móng tay hầu như khảm vào lòng bàn tay, mùi nước hoa vừa mới hít vào phổi đã được thay thế bằng cảm giác đau đớn chưa từng có. Cô nên tiếp tục bình tĩnh, coi như chưa từng có chuyện gì phát sinh sao? Đương nhiên là nên như vậy rồi. Với người ngoài, cuộc hôn nhân này là chuyện đáng nói biết bao, đáng tiếc trong mắt anh chẳng qua chỉ là một trò đùa trẻ con, dù cô muốn tranh luận gì đó, anh quan tâm sao? 

Từ trước tới giờ, cô luôn yêu anh nhưng hầu như chuyện đó chỉ là của bản thân cô, không liên quan đến anh, mà anh cũng chẳng muốn liên quan. 

Lệ Minh Vũ không biết cô đang nghĩ gì, có lẽ đã bớt say nên anh liền loay hoay đứng dậy. 

Tô Nhiễm thấy vậy cũng lo lắng, vội vàng đứng lên, đưa tay đỡ anh, cô sợ anh mất thăng bằng rồi sẽ ngã. 

Sự chủ động của cô cũng không làm Lệ Minh Vũ chán ghét, choàng tay khoát lên vai cô, anh lảo đảo bước đi. Thật sự thì anh rất cao, ít nhất cũng 187 cm, Tô Nhiễm dìu anh nhưng lại giống như anh đang trực tiếp ôm cô vào lòng. Cô chỉ cao đến ngang ngực anh, vòm ngực anh cường tráng như tảng đá rắn chắc, cô chỉ có thể ngẩng đầu cố sức đỡ lấy cả người cao lớn của anh. Cũng may là anh không say đến mức mê man bất tỉnh, bằng không thì cô đã phải nghĩ đến việc gọi nhân viên y tế tới giúp. 

Vất vả thở dốc, cô cũng dìu được anh tới phòng ngủ của hai người trên lầu hai. Tô Nhiễm còn chưa kịp bật đèn thì đã cảm thấy đôi chân mềm nhũn, vẫn chưa buông tay, cô và Lệ Minh Vũ đã cùng vấp ngã trên chiếc giường rộng lớn, thoải mái.

 

Đọc tiếp :99 Ngày Làm Cô Dâu ( Hào Môn Kinh Mộng ) - Chương 3-4


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc - Đạm Mạc Đích Tử Sắc - Full

    Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc - Đạm Mạc Đích Tử Sắc - Full

    Nam chính là Trạc Thác, hai mươi bảy tuổi, siêu sao điện ảnh và truyền hình kiêm tổng giám đốc của tập đoàn Thịnh Trạc. Nữ chính là Thẩm Tư Vũ, hai mươi bốn tuổi, phóng viên của tạp chí Điện Ảnh.

    Ác Ma Chi Sủng - Nhược Thủy Lưu Ly - Full

    Ác Ma Chi Sủng - Nhược Thủy Lưu Ly - Full

    Cô không nhớ rõ chính mình là ai, chỉ biết là khi cô tỉnh lại người thấy đầu tiên là anh, nhưng mà cô biết anh rất chán ghét cô, bởi vì chán ghét trong mắt anh rõ ràng như vậy cho nên cô ngoan ngoãn trốn tránh anh

    Bác Sĩ Cầm Thú - Miêu Diệc Hữu Tú - Full

    Bác Sĩ Cầm Thú - Miêu Diệc Hữu Tú - Full

    Bác sĩ Niếp ở khoa giải phẫu thần kinh chuyên môn rất giỏi, hắn cầm dao mổ đầu người khác còn thuần thục hơn cả đầu bếp bổ dưa, lại là phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của khoa thần kinh, năm mới vừa tròn ba mươi mốt đóa hoa xuân.

    Đêm Nay Ngủ Cùng Ai - Jassica - Full

    Đêm Nay Ngủ Cùng Ai - Jassica - Full

    Đây là chuyện quy tắc ngầm giữa nam diễn viên và nữ diễn viên… Nói cách khác, chính là chuyện của một con thỏ trắng nhỏ bị người ta bán lấy tiền, cuối cùng bị một con sói bụng dạ đen tối tháo bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài mà tiến vào trong lòng…

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

     

    Truyện Ngắn Plus
    Rated 4.5/5 based on 2516 reviews