Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 367

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 367

Đăng ngày 06-11-2013
Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 367

Chương 367

Cô đi nhanh tới tòa soạn, thấy đồng nghiệp không hẹn mà cùng chiếu đến cô một ánh mắt khác thường.

Cô băn khoăn quét ánh mắt đến bàn làm việc của Chu Hiếu Linh, thấy không có ai ở đó, không biết có phải lại có chuyện gì với cô gái này rồi không…. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó thấy cô ta và chú ngồi cùng nhau, không biết bọn họ đang âm mưu cái gì.

Hoang mang đi lên tầng mười lăm, cô gõ cửa vài cái trước cửa phòng chủ biên nhưng không thấy có tiếng trả lời. Cô nhìn quanh rồi xoay người nhìn về phía văn phòng của xã trưởng. Hay là Trác đang ở văn phòng của Lâm Hạo Ngôn? Cô định đi đến gõ cửa thì đột nhiên cửa mở, một khuôn mặt tuấn lãng xuất hiện ở trước mắt “Mân Mân, sang phòng anh rồi nói chuyện.”

Cô theo lời hắn đi vào phòng Chủ biên.

“Em ngồi đi, để anh lấy vài thứ cho em.”

Cô ngồi xuống sofa. Trịnh Trác với tay lấy một chồng tư liệu đang đặt trên giá sách đưa cho cô “Tư liệu này rất có ích đối với em, tốt nhất là mấy ngày nay em nên đọc kỹ đi. Đồ đạc của anh đã thu dọn đi rồi, em chuẩn bị chuyển đồ đạc của em lên đây, về sau văn phòng này là của em.”

“Trác, không phải anh nói hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của anh ở tòa soạn sao? Sao lại muốn đi ngay?”

Mấy ngày nay Trác vẫn đảm đương nhiệm vụ là thủ trưởng của cô, hiện tại lại nói lập tức đi ngay, lòng cô không khỏi dấy lên cảm giác hụt hẫng…

“Không còn cách nào khác, hôm nay anh phải tiếp nhận công việc bên kia rồi.” Trịnh Trác khoanh tay trước ngực, trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười yếu ớt. “Mân Mân, anh vẫn đánh giá cao em, với năng lực của em thì việc đảm nhiệm chức chủ biên không có vấn đề gì. Nhưng điều quan trọng là từ nay về sau, trong công việc, em phải tinh tường, không được tin tưởng người khác một cách mù quáng. Cần phải suy nghĩ cẩn thận trước khi quyết định bất cứ một điều gì.”

Trong lời nói của hắn hiển nhiên còn có một tầng ý tứ, cô nhíu mày hỏi dò “Trác, ý anh là ở tòa soạn có người muốn gây bất lợi cho em sao?”

Trịnh Trác gật gù, ánh mắt như có như không “Mấy ngày vừa rồi em không ở tòa soạn nên không biết, cấp trên đã chuyển đến phòng nhân sự hai quyết định, một là thăng chức cho em làm chủ biên, còn lại là phó chủ biên…”

“Phó chủ biên?” Cô vô thức lặp lại. Cô còn nhớ rõ buổi chiều cách đây bốn ngày, Lâm Hạo Ngôn và Trác đã cùng thuyết phục cô đi Luân Đôn công tác, sau đó cô lại có dịp trao đổi với Lâm Hạo Ngôn về việc đề cử Kỷ Tích Vân làm phó chủ biên…

Trịnh Trác đột nhiên đề cập đến chuyện này, trong cô bỗng có dự cảm xấu. Thoáng chốc nhớ đến câu nói của Chu Hiếu Linh ngày đó “…Đừng tưởng rằng cô giỏi giang gì cả. Tôi nói cho cô biết, không cần cô đề cử, tôi cũng sẽ có ngày leo lên được vị trí này…”

“Trác…. Đừng nói là… Chu Hiếu Linh được thăng chức lên Phó Chủ biên…” Cô vừa nói vừa vụt đứng dậy theo bản năng.

“Đúng như vậy đấy!” Trịnh Trác đáp lời, cẩn trọng nhìn cô “Mân Mân, anh không còn ở tòa soạn nữa, về sau em phải cẩn thận.”

Cô cảm thấy khó tin, hỏi lại “Sao cô ta có thể được cấp trên thông qua? Là Lâm Hạo Ngôn đề cử sao?”

“Không phải, Lâm Hạo Ngôn chưa kịp đề cử ai thì cấp trên đã có công văn xuống rồi…” Trịnh Trác đang nói thì chuông di động dồn dập vang lên. Hắn nhìn màn hình, sắc mặt rõ ràng trầm xuống, ánh mắt lộ ra tia hàn quang khiến người khác sợ hãi.

Cô không dám nói gì nhiều, cúi đầu suy ngẫm… Một lát sau, khi hắn đã nói chuyện điện thoại xong, gương mặt lại thoảng qua một nụ cười ấm áp, khiến cô hoài nghi biểu tình đáng sợ của hắn vừa rồi có phải là cô nhìn nhầm không?

“Mân Mân, về sau có chuyện gì em cứ gọi điện thoại trực tiếp cho anh, hoặc có thể đến Tần Thị tìm anh, đến lúc đó em cứ đưa tấm danh thiếp này ra là sẽ được vào.”

Hắn rút tấm danh thiếp nhũ vàng đưa cho cô. Nhìn dòng chữ “Tổng giám đốc tập đoàn Tần Thị – Trịnh Trác”, cô không khỏi cảm thấy vui mừng thay cho hắn “Trác, chức vụ này rất cao, như vậy mới xứng với anh chứ!”

“Đây mới chỉ là bước đệm thôi. Cái gì là của anh thì rồi sẽ phải thuộc về anh. Anh phải đi đây, hãy tự chăm sóc mình nhé, hôn lễ của em nhất định anh sẽ đến!” Hắn cười đầy hàm ý, tay nhè nhẹ xoa đầu cô, đi ra khỏi văn phòng. Nghe đến câu cuối cùng, hai má cô chợt đỏ bừng, cúi đầu gài danh thiếp vào tập văn bản rồi đưa mắt ngắm nhìn không gian sang trọng của văn phòng, thở ra một tiếng, không ngờ hiện tại mình đã là chủ biên của tạp chí Thuần Mỹ!

Nhớ lại cách đây vài tháng, cô chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp vào làm việc, vậy mà bây giờ đã lên tới chức vụ mà ngay cả cô cũng chưa dám nghĩ tới…

Sự nghiệp cô đã có rồi. Còn tình cảm… có phải chính là Doãn Lạc Hàn hay không?

Về đến văn phòng, Tích Vân liền nhìn cô chớp chớp mắt ra hiệu. Cô hiểu ý xem thông báo dán trước văn phòng, quả nhiên là lệnh điều động liên quan đến cô và Chu Hiếu Linh. Trở lại văn phòng, cô im lặng đưa mắt nhìn Kỉ Tích Vân, gật đầu một cái rồi bước vào phòng.

Trên bàn làm việc hình như có một số văn kiện. Cô cầm lên chuẩn bị xem thì nghe tiếng đập cửa dồn dập, nghĩ là Tích Vân, cô tùy ý cất lời “Mời vào!”

“Lăng tiểu thư!” Một giọng chói tai đầy ngạo mạn nháy mắt đâm vào màng nhĩ, không cần ngẩng đầu cô cũng biết đó là ai. Cô cúi đầu nhìn văn kiện, thản nhiên nói “Có việc gì cứ nói!”

“Cô hẳn đã nghe chuyện tôi trở thành phó chủ biên. Tôi biết cô nhất định không phục, bởi cô đã tận lực đề cử người tâm phúc của mình, kết quả chức vụ đó lại là của tôi… Haha… tôi e rằng kế hoạch lấy thúng úp voi của cô đã thất bại rồi!”

Giọng điệu hợm hĩnh của Chu Hiếu Linh khiến cô không biết nên khóc hay nên cười. Dù sao có giải thích gì cũng là vô ích, nên cô chỉ nhẹ nhàng bâng quơ “Tôi chưa từng nghĩ như vậy. Tôi cũng không biết cô với cấp trên quan hệ như thế nào, nhưng nếu cô đã được thăng chức phó chủ biên thì tôi chúc mừng cô! Về sau quan hệ của chúng ta không cần phân biệt cao thấp, tôi hy vọng có thể dứt bỏ thành kiến, trong công việc phối hợp với nhau thật tốt!”

Chương 268

Hắn túm tờ báo trong tay nàng, chẳng thèm xem mà vo lại thành một cục, tùy tay ném vào thùng rác bên đường.

“Anh có ý gì?” Nàng thấy hắn không chút để ý không khỏi giận dữ “Chẳng lẽ là anh cố ý sao? Anh muốn cho tất cả mọi người biết chuyện của chúng ta, phải không? Nói đi, anh muốn làm như thế nào?! Tôi chán ghét anh, chán ghét anh…… Chán ghét anh……”

Nàng buồn bực giơ tay đấm đấm vào lồng ngực vững chãi của hắn, lại bị hắn nhanh nhẹn bắt lấy cổ tay, tiếng nói mang theo phần nào đó không khống chế được cảm xúc “Anh có ý gì, chẳng lẽ đến bây giờ em còn không hiểu sao?”

“Tôi đương nhiên hiểu.” Nàng cười lạnh bỏ tay hắn ra “Anh muốn tôi xấu mặt… anh cố ý, anh muốn cho tôi thân bại danh liệt, anh muốn hủy diệt cuộc sống êm đềm hiện tại của tôi mà thật vất vả tôi mới có được, anh càng muốn làm cho tôi mất đi hết thảy, mất đi kiêu ngạo, mất đi tự tôn, mất đi bạn tốt Chỉ Dao, anh muốn tôi giống như những người phụ nữ khác phải dựa vào anh, cả đời làm một người phụ nữ hèn mọn ngu ngốc chỉ biết bám áo anh……”

“Không phải, sao em lại nghĩ như vậy?” Hắn khổ tâm nhíu đôi mày rậm, hai tay khẽ ôm bả vai của nàng “Anh thừa nhận buổi chiều hôm nay khi mới nhìn thấy tờ báo này, anh cũng đã nghĩ… cuối cùng chúng ta có thể quang minh chính đại ở bên nhau……”

Một tiếng chuông di động truyền đến, cắt đứt lời nói của hắn, nàng hít một hơi thật sâu, đẩy tay hắn ra, rút điện thoại ra nghe.

“Mân Huyên, sao cô còn chưa tới, chúng tôi đã gọi xong đồ ăn, mọi người đều đang đợi cô đó.” Tích Vân ở đầu kia điện thoại vội vàng nói.

“Ngại quá, Tích Vân, tôi đột nhiên cảm thấy không khỏe, mọi người cứ ăn trước đi, không cần chờ tôi. Tiền cơm cô giúp tôi trả nha, ngày mai đi làm tôi sẽ trả lại cho cô.”

“Vậy à…. được rồi, sức khỏe quan trọng hơn, cô nghỉ ngơi sớm một chút nha.”

Tích Vân lại quan tâm nói vài câu, nàng cúi đầu đưa điện thoại di động bỏ vào túi da, cằm đột nhiên bị bàn tay to của hắn cầm lấy, tầm mắt bị bắt phải nhìn hướng hắn.

Hắn nguy hiểm nheo lại hai mắt “Nói cho anh biết, có phải bây giờ em lại muốn chạy trốn khỏi anh? Em muốn nhân cơ hội anh đi công tác, giống lần trước sẽ chạy trốn, sau đó tránh xa anh, vĩnh viễn cũng không để anh tìm thấy, đúng không?”

Nàng chấn động toàn thân, hắn đoán ra chính xác tâm sự trong lòng của nàng, mấy ngày nay nàng ngụy trang vô cùng tốt, tưởng đã làm cho hắn lơ là cảnh giác, nay hắn nói như vậy, bao nhiêu công sức cố gắng của nàng những ngày qua chẳng phải là uổng phí sao?

“Không có, tôi không có nghĩ như vậy.” Nàng cúi đầu, né tránh tầm mắt sắc bén của hắn “Tôi hiện tại có được một công việc ổn định, cũng được thủ trưởng quan tâm, tôi sẽ không bỏ đi tất cả để chạy trốn đâu, anh nghĩ nhiều rồi.”

“Là anh nghĩ nhiều sao?” Đôi mắt hắn tối đen nháy mắt xẹt qua một chút phức tạp hoang mang, bạc thần nhẹ nhàng phun ra một câu “Anh quyết định hủy bỏ chuyến đi công tác lần này.”

Hủy bỏ chuyến công tác đối với kế hoạch của nàng mà nói có cũng được mà không có cũng không sao, nàng thần sắc tự nhiên nhìn lại hắn, không lộ ra cảm xúc khác biệt gì “Tùy anh, anh là tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, anh muốn làm gì mà chẳng được.”

Di động lại một lần nữa vang lên, nàng xem điện báo, đột nhiên như bị bỏng, sợ tới mức ném ngay vào túi da.

“Là điện thoại của Chỉ Dao.” Con mắt đen của hắn tinh tường, chính xác đã nói đúng tên người gọi.

Nàng cúi đầu, cắn môi không nói gì, theo như lời hắn, quả thật là điện thoại của Chỉ Dao, Chỉ Dao nhất định là đã đọc được báo ngày hôm nay. Nàng không biết giải thích như thế nào nữa, chỉ có thể giống như con rùa rụt vào mai lảng tránh.

Tay hắn vươn tới như muốn chạm nhẹ vào má an ủi nàng, cuối cùng lại khựng lại thu hồi, khởi động xe.

Trở lại nhà trọ, nàng đi vào trước, di động vẫn đang vang lên trong túi da, nàng không dám tiếp nghe.

Đổi dép, đi thẳng vào phòng ngủ, hắn theo sau đi vào theo.

“Tôi mệt rồi, tôi ngủ trước đây, bữa tối anh tự làm đi.” Nàng thấp giọng nói, không thay đồ nằm lên trên giường, tiện đà dùng chăn che kín mặt.

Ngày mai….. nàng thật không dám nghĩ đến ngày mai…. ngày mai Chỉ Dao sẽ tới tòa soạn tìm nàng sao? Giản Quân Dịch đã biết chuyện này, hắn sẽ không ngồi yên, kết quả là nàng còn phải đối mặt với sự phẫn nộ cùng ánh mắt bị thương của Chỉ Dao.

Các nàng là chị em tốt, nhưng là nàng lại ở sau lưng Chỉ Dao làm tình nhân của hôn phu của Chỉ Dao, Chỉ Dao sẽ không tha thứ cho nàng, Chỉ Dao sẽ hận nàng, nàng không dám nghĩ nữa, nàng thật sự không dám nghĩ đến điều đó.

Nàng nên làm cái gì bây giờ?? Đến tột cùng nàng nên làm sao bây giờ?

Hốc mắt nóng lên, nước mắt chẳng mấy chốc đã lăn dài, tiếng bước chân hắn dần dần tới gần, chăn ở trên mặt bị kéo xuống , nàng chối chết túm góc chăn, mặt cúi càng thấp.

Hắn buông ra, không nhìn đến mặt nàng đang khóc, trầm thấp tiếng nói phát ra có chút giống như tiếng thở dài “Vậy em ngủ đi.”

Cửa phòng ngủ mở một chút, hắn đi ra ngoài, nàng ôm lấy chăn, dùng nước mắt tùy ý cọ rửa hốc mắt.

Một lát sau, nàng nghe được cửa phòng ngủ lại phát ra tiếng vang, tiếng bước chân hắn tới gần mép giường, không hề báo trước kéo chăn trên người nàng xuống, một đôi mắt khóc đến sưng đỏ đã xuất hiện ở trước mắt hắn.

Hắn thở dài dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt trên mặt nàng “Huyên, đừng khóc, anh đã gọi điện cho Chỉ Dao, ngày mai anh sẽ gặp mặt cô ấy nói rõ ràng.”

“Anh muốn cùng cậu ấy nói cái gì?” Nàng run run đôi môi, lập tức bắt lấy tay hắn “Anh muốn từ hôn sao?”

Lúc này, nàng đã bất chấp chính mình, một lòng không hy vọng Chỉ Dao bị thương tổn, mọi chuyện đều không liên quan đến Chỉ Dao, cậu ấy là người vô tội!

“Sớm muộn gì cũng phải giải quyết.” Hắn trả lời nàng, bạc thần khẽ nhếch, có lẽ vừa nãy là hắn ra ngoài gọi điện thoại.

“Không được nói, anh không được nói, nếu anh nói, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho anh.” Nàng nghẹn ngào, tiếng nói trở nên run run, kéo chăn che mặt khóc.

Cho dù lần này là hắn nghiêm túc, không phải hắn tiếp tục trêu đùa nàng, nàng cũng không hy vọng nhìn Chỉ Dao thương tâm khổ sở.

Nàng chịu không nổi, nàng không thể tiếp tục chịu sự tra tấn như thế này nữa, nàng phải rời khỏi hắn, nhất định là ngày mai.

 


Đọc tiếp : Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 369-370


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Những thời điểm con trai phải 'chịu thua' con gái

    Những thời điểm con trai phải 'chịu thua' con gái

    Con trai dù mạnh mẽ đến đâu, kiên cường đến đâu cũng không thể thắng nổi giọt nước mắt của con gái. Có những thời điểm các chàng phải quỳ gối nhận thua với phái đẹp. Dưới đây là những thời khắc như vậy...

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.