Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 401

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 401

Đăng ngày 20-12-2013
Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 401

- Phòng nghỉ sau lễ đường -

Mân Huyên và Chỉ Dao mặc váy cưới ngồi trước gương để hai chuyên viên trang điểm làm việc. Còn nửa giờ nữa là hôn lễ bắt đầu, hai cô tranh thủ ngồi nói chuyện phiếm.

“Mân Mân, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của một người con gái, mà sao mình cứ nghe thấy cậu thở dài vậy?” Chỉ Dao hơi nghiêng đầu nhìn sang bạn thân nhất.

“Vừa rồi mình nghe có người nói về chuyện của hồi môn của nhà gái… Mình cảm thấy….” Mân Huyên hơi cụp mắt, nhìn hai bàn tay đang đan lại đặt trên đùi.

Chỉ Dao ngạc nhiên mở tròn đôi mắt trong veo “Của hồi môn? Trịnh Trác đã tặng cậu một chiếc xe thể thao mới toanh làm của hồi môn rồi mà… Như vậy là rất hoành tráng đó!”

“Không, ý mình không phải vậy…” Mân Huyên lắc lắc đầu “Ý mình là… hôm nay là ngày mình kết hôn… mà bố lại không thể tới dự…….”

Cuối tuần trước, vụ án mười một năm trước đã được đem ra ánh sáng. Hai mạng người là do chú giết, nhưng bố cũng vô ý đâm mẹ nhát dao đầu tiên, đó là điều không thể phủ nhận được, vì vậy tội của bố chỉ được giảm bớt chứ không được tha, sang năm bố sẽ được ra tù, nhưng bây giờ ông cũng không thể tới tham gia hôn lễ của cô, tận mắt chứng kiến cô hạnh phúc…

“Không sao, anh đã nhờ người quay lại toàn bộ buổi lễ hôm nay để cho bố xem rồi.” Không biết từ khi nào, Doãn Lạc Hàn đã đứng trước cửa phòng nghỉ. *đùa, anh như ma ==*

Cô hít hít cái mũi, nở nụ cười yếu ớt “Vâng, cám ơn anh, Hàn…”

Cách này rất hay, vừa có thể ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc nhất trên đời của cô, lại vừa có thể cho bố xem, quả thật là nhất cử lưỡng tiện.

“Đừng khóc… không lại phải trang điểm lại bây giờ…” Hắn nâng mặt cô lên, lấy tay lau nhẹ đi nước mắt vương trên khóe mắt cô, ôn nhu nói nhỏ “Có người đang muốn gặp em. Anh tin gặp người này rồi, em nhất định sẽ vui lên.”

Trong mắt cô xẹt lên chút khó hiểu. Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên trông có vẻ như là một luật sư đi đến, lịch sự cúi người đưa danh thiếp cho cô “Lăng tiểu thư, chào cô! Tôi là luật sư của ông Lăng Thiệu Văn. Mười một năm trước khi ông ấy đi tù, ông ấy đã lập một chúc thư rằng cho đến ngày cô kết hôn sẽ giao toàn bộ Lăng thị cho cô quản lý cùng với những dự án bất động sản đứng tên ông. Còn có tổng cộng hơn 762 vạn nhân dân tệ cũng sẽ đứng tên cô, coi như là quà cưới của ông ấy dành cho cô.”

Vị luật sư nhanh nhẹn rút trong cặp ra một tập giấy đưa cho cô. Nói như vậy, Lăng thị hiện tại cũng chỉ là giao cho chú tạm thời quản lý… chú vẫn không phải là người thừa kế hợp pháp.

Khó trách…… Khó trách mấy năm nay chú lại có thái độ lãnh đạm khó hiểu với cô như vậy… thì ra là nguyên nhân này…

Sự dụng tâm lương khổ của bố… cuối cùng cô đã hiểu… Năm đó cô còn nhỏ, bố lại phải ngồi tù, một sản nghiệp lớn như Lăng thị đành giao cho Lăng Chính Đào quản lý, nhưng ông cũng đã cẩn thận lập chúc thư như vậy…

Mấy năm nay bố vẫn giấu diếm cô có lẽ là vì không muốn cô mắc bệnh tiểu thư buông xuôi không cố gắng, cũng không muốn cô vì món lợi này mà kết hôn bừa bãi…

Doãn Lạc Hàn chặt hai tay cô, nhìn xoáy sâu vào mắt cô “Đây là tâm ý của bố em… có lẽ như vậy sẽ giúp em có cảm giác ấm áp hơn, như có bố đang ở bên…”

Cô nâng gương mặt ửng đỏ lên, mỉm cười hạnh phúc “Quá khứ đối với em đã không còn quan trọng nữa, lúc này đây em trân trọng từng phút giây ở hiện tại. Em có thể cảm nhận được tình yêu của bố vẫn luôn bao bọc xung quanh em…”

“Đến giờ rồi, chúng ta mau ra ngoài thôi.” Hắn kéo tay cô về phía cửa.

Cô ngẩng đầu đã không thấy Chỉ Dao đâu nữa. Có lẽ  cô ấy đã ra ngoài từ sớm vì không muốn quấy rầy bọn họ. Nhìn đồng hồ, cô hít sâu một cái, bước theo Doãn Lạc Hàn ra ngoài cửa, nơi mà Trịnh Trác đã đứng chờ sẵn.

Trịnh Trác chìa tay, mỉm cười ẩn ý “Có thể tạm thời giao người phụ nữ của cậu cho tôi chứ?”

Doãn Lạc Hàn hơi nhíu mày, thận trọng đặt tay Mân Huyên lên tay Trịnh Trác, sau đó đắm đuối nhìn cô, nói “Huyên, anh chờ em.”

Cửa lớn lễ đường mở ra, ánh nắng chói chang rực rỡ hòa quyện cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng, tinh khôi. Mọi người đều im lặng hồi hộp dõi theo giây phút thiêng liêng này. Trịnh Trác và Giản Quân Dịch mặc vest sang trọng nắm tay Mân Huyên và Chỉ Dao cùng bước vào lễ đường, phía sau là vài phù dâu nhí nâng váy cho bọn họ, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính hồng hồng như thiên thần, vô cùng đáng yêu.

Xuyên qua lớp vải mỏng trắng tinh che mặt, hai cô tinh nghịch nhìn nhau, cùng mỉm cười ngọt ngào. Cảm giác có thể cùng bạn thân tiến hành hôn lễ chung như vậy thật sự là một cảm giác rất hưng phấn và khó tin.

4 người từ từ bước từng bước trên thảm đỏ trong lễ đường. Mân Huyên và Chỉ Dao lúc này đều e lệ và hạnh phúc nhìn về phía đối diện, cách mình vài bước chân. Đó chính là người mà họ sẽ gọi là “chồng”, là người đàn ông của cả cuộc đời họ.

Tay Mân Huyên nhẹ nhàng mà chắc chắn được đặt sang một bàn tay ấm nóng quen thuộc. Doãn Lạc Hàn nắm chặt tay cô, sau đó hai người cùng quay về phía vị mục sư có gương mặt phúc hậu trước mặt. Lúc này gần như cô đã không còn nghe thấy tiếng gì xung quanh nữa, chỉ có tiếng mục sư vang lên nghiêm túc và tiếng tim đập loạn nhịp…

Cô gật nhẹ đầu “Con đồng ý…”

Cũng nghe thấy hắn nói “Con đồng ý!”

Hắn thật cẩn thận nâng tay cô lên, đeo vào tay cô chiếc nhẫn lung linh, sau đó chỉ nghe thấy giọng nói vui vẻ của mục sư “Chú rể có thể hôn cô dâu!”, tiếng vỗ tay và những tiếng chúc mừng rộn ràng vang lên trong lễ đường.

Một bàn tay của hắn đột ngột đưa lên, vén tấm khắn che mặt cô lên, nhìn cô một cái đầy yêu thương, khiến tim cô lại bắt đầu đập nhanh không thể kìm lại được.

Gương mặt tuấn tú của hắn lúc này rạng ngời hạnh phúc. Hắn ghé sát lại gần cô, nói nhỏ “Huyên, rốt cục em cũng được gả cho anh rồi… Cả đời này anh sẽ luôn trân trọng em… Em biết không, lúc này anh mừng đến phát điên lên được!”

Hắn chân thật như vậy khiến cô bật cười. Doãn Lạc Hàn cúi người, trước mắt tất cả mọi người đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng mà vẫn nồng cháy da diết.

Trên đỉnh bay đầy những cánh hoa, trước mắt là người mà mình sẽ gắn bó cả đời, xoang mũi hít vào đều là hơi thở của hắn… Sự ấm áp từng chút từng chút một thấm vào trong lòng cô…

Hoàn chính văn ^_______^ *tung hoa*
Vẫn còn tới 39 ngoại truyện nữa, xem như những phút giây cuối cùng bên couple này, mọi người cùng đón đọc nha >:D<
Thật sự cám ơn mọi người rất nhìu vì đã lun ủng hộ ta trong gần 1 năm vừa qua :x *cúi đầu*
Toàn bộ truyện sẽ được hoàn trước khi sang năm mới (tính theo lịch dương) nha ^^

 

 

Đọc tiếp :  Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Chương 402

 

 



    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Hạnh Phúc Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy - Xuân Thập Tam Thiếu - Full

    Hạnh Phúc Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy - Xuân Thập Tam Thiếu - Full

    Thứ Bảy hằng tuần, Thư Lộ thường tỉnh dậy vào lúc mười một giờ chín phút trưa, đồng hồ sinh học của cô có thể chuẩn xác đến vậy là nhờ hướng cửa sổ phòng ngủ.

    Lần đầu tiên đến xem nhà, Gia Tu từng nói, hướng này rất đẹp, phải đến trưa nắng mới rọi vào phòng.

     

    Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng - Trang Trang - Full

    Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng - Trang Trang - Full

    Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng kể về câu chuyện của Phùng Hy – một người phụ nữ đã hết lòng vì gia đình, nhưng rốt cuộc lại không có hạnh phúc. Cuộc hôn nhân với Điền Đại Vĩ kết thúc trong nỗi đau đớn ê chề, cô gặp lại người yêu cũ là Phụ Minh Ý trong hoàn cảnh hết sức éo le – những gì đẹp đẽ của quá khứ đã hoàn toàn vỡ vụn trong hiện thực.

    Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang - Full

    Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang - Full

    Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.