Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 73

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 73

Đăng ngày 27-01-2014
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 73

Chương 73

 

Giản Dao nghĩ, cô đã biết được bí mật của Tạ Hàm.

 

Tại sao hắn có thể dùng kỹ thuật tâm lý để khống chế nhiều người như vậy? Thật ra căn bản chính là nhờ lợi dụng thuốc, khiến người ta sản sinh ra ảo giác, làm tinh thần hốt hoảng và phản ứng trì độn.

 

Lúc này, cô đang nằm trên chiếc giường nhỏ lạnh lẽo cứng ngắc ở trong phòng giam, trên đỉnh đầu cô là một ngọn đèn sáng rực. Trừ cái đó ra, tất cả những ngọn đèn trong nhà kho này đều bị hắn tắt hết. Cô nằm ở đây, giống như đang nằm trên một hòn đảo cô độc. Mà hắn đang đứng ở một nơi nào đó không ai biết trong bóng tối, miệng khẽ ngân nga một bài ca, giống như chúa tể của thế giới này.

 

Tim cô đang đập rất nhanh, thần kinh cũng nhảy giật từng hồi. Đây là một loại cảm giác rất không thoải mái. Sau đó tầm mắt của cô bắt đầu trở nên mơ hồ, trong tai cũng vang ù ù. Cô muốn chống tay lên giường để ngồi dậy, nhưng tay vừa đặt xuống lại sờ vào một khoảng không. Tất cả xung quanh càng lúc càng mơ hồ, hiện lên rất nhiều hình ảnh hư ảo màu trắng. Ký ức và ý thức vốn rõ ràng, dường như nhất thời không thể tìm ra, rốt cuộc cô đang ở nơi đâu?

 

“Jenny, Jenny.” Có người đang ở một nơi nào đó khẽ gọi tên cô, Giản Dao giãy dụa ngẩng đầu lên, lại chỉ thấy một bóng người lướt qua. Là Tạ Hàm sao? Là ai vậy?

 

Sau đó cô triệt để lâm vào hôn mê.

 

Toàn thân vẫn còn khó chịu như cũ, nhưng tầm nhìn và thính giác lại trở nên rõ ràng lần nữa. Cô thở phào một hơi, phát hiện bản thân đang đứng trong một căn phòng xa xôi và quen thuộc, một dãy tủ kiểu cũ, một cái tivi 20 inch với sô pha nhung màu hồng.

 

Đây là... nhà của ông bà nội.

 

Bọn họ chẳng phải đã qua đời cùng với ba rồi sao?

 

Chính vào lúc này, cô nhìn thấy một người đàn ông, quay lưng với cô, ngồi trên ghế sô pha. Bóng lưng trần của anh, chằng chịt những vết thương chỉnh tề.

 

“Cận Ngôn!” Cô đi qua, ôm lấy eo anh: “Sao anh lại ở đây?”

 

Bạc Cận Ngôn từ từ ngã vào lòng cô, gương mặt anh lạnh băng, hai mắt khép chặt, không còn chút hơi thở nào.

 

Anh chết rồi, Bạc Cận Ngôn chết rồi.

 

Ý nghĩ này vừa tiến vào trong não, Giản Dao cảm thấy hốc mắt đau đớn, gò má đã ẩm ướt một mảnh. Cô nghe thấy một giọng nói đau đớn khản đặc: “Cận Ngôn!”

 

Cô mở trừng mắt ra.

 

Trước mắt vẫn là ngọn đèn sáng trưng như cũ, tầm nhìn mơ hồ, trong tai vang lên ù ù.

 

Không, vừa rồi chỉ là ảo giác, cô tự nói với bản thân mình, nhất định phải bảo vệ giới hạn của ý thức. Nhưng cảm giác bi thương muốn chết ấy, lại vẫn in dấu sâu đậm trong lòng. Cô mờ mịt nằm đó, vẫn có thể cảm thấy nước mắt đang chảy xuống...

 

“Ha... trước giờ chưa từng tiếp xúc với loại thuốc này sao? Phản ứng lại có thể nhanh và mãnh liệt như vậy, thật là quá thuần khiết.” Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai.

 

Giản Dao quay đầu muốn nhìn hắn, nhưng chỉ thấy một màu đen thui. Bất giác, cô gật gật đầu.

 

Người kia rõ ràng thu được câu trả lời của cô, giọng điệu vô cùng dịu dàng hỏi: “Vậy cô có muốn tỉnh táo lại không?”

 

Muốn.... suýt chút nữa từ này đã thoát ra khỏi miệng, Giản Dao cắn chặt môi, một cảm giác đau đớn tanh ngọt truyền tới, nháy mắt liền trải khắp lồng ngực. Ý thức của cô dường như cũng tỉnh táo lại trong nháy mắt, nhưng nháy mắt lại bị một biển sương mù dày đặc nuốt chửng.

 

Người kia dường như thấp giọng cười một tiếng.

 

“Cắn chảy cả máu rồi kìa, thật là đáng yêu... nhưng tôi biết, cô rất muốn.”

 

Sau đó Giản Dao nghe thấy tiếng loảng xoảng, có người mở cửa phòng giam.

 

“Tôi thừa nhận lần trước quá hưng phấn, nên ra tay hơi nặng.” Giọng nói của người kia lộ vẻ thương xót: “Kết quả sau khi quất roi xong, làn da của cô ta giữ lại cũng không được đẹp lắm. Lần này tôi sẽ khống chế tốt hơn. Cách lớp quần áo này, sẽ không lưu lại chút vết thương nào đâu.”

 

Bang Maryland, bệnh viện Johann Hopkins.

 

Phòng chăm sóc đặc biệt.

 

Bạc Cận Ngôn đứng ngoài cửa phòng bệnh, sau lưng là những cảnh sát phía Trung quốc vội vàng bay đến từ nội địa, thanh tra FBI của Mỹ, cùng với người nhà của Phó Tử Ngộ, bạn bè và mẹ của Doãn Tư Kỳ...

 

Bác sĩ chữa trị cầm ghi chép chẩn đoán đi ra, dường như tất cả mọi người đều xông tới. Bạc Cận Ngôn đứng tại chỗ bất động, quay gương mặt lạnh lùng qua, nhìn chằm chằm bác sĩ.

 

“Viên đạn ở ngực trái của Phó Tử Ngộ tiên sinh, cách tim chỉ có ba milimét. Chúng tôi đã thành công gắp viên đạn ra.” Ông giải thích: “Vô cùng may mắn là, anh ta hiện giờ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, đại khái sẽ tỉnh lại trong vòng từ hai mươi bốn đến bốn mươi tám tiếng đồng hồ.”

 

Tất cả mọi người đều thở phào. Bạc Cận Ngôn từ từ chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm vào Phó Tử Ngộ xanh xao đang chụp mặt nạ oxy nằm trên giường bệnh sau cửa kính.

 

Bác sĩ nói tiếp: “Cô Doãn Tư Kỳ tuy rằng vết dao sâu đến nội tạng, nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Sáng mai sẽ tỉnh lại.”

 

Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt vui mừng yên tâm, rối rít cám ơn bác sĩ. An Nham cũng đứng trong đám người, nghe thấy vậy thần sắc cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh ta bất giác quay đầu nhìn về phía Bạc Cận Ngôn, trông thấy ở vị trí anh vốn đang đứng, giờ đã không còn ai. Mà ở cửa lối đi an toàn phía trước, truyền đến tiếng ‘thịch’, An Nham ngước mắt nhìn, chỉ thấy được tay áo màu đen của Bạc Cận Ngôn biến mất sau cánh cửa.

 

Bạc Cận Ngôn lái xe trở về khách sạn một mình.

 

Đã là đêm khuya, đường phố lúc đầu đông có một loại không khí rét lạnh, dường như đã bắt đầu xâm nhập. Thành phố đầy màu sắc, người đi đường lang thang, giống như lướt đi xẹt qua trên cửa sổ xe.

 

Vẻ mặt của Bạc Cận Ngôn vẫn không có chút biểu tình. Chân mày thon dài đen nhánh giống như dấu vết của màn đêm dày đặc, khắc lên gương mặt trắng trẻo thanh tú của anh.

 

Cuối cùng cũng đã đến khách sạn, anh lấy thẻ card khóa cửa từ trong túi quần mở cửa. Căn phòng vẫn chìm trong bóng đêm, chỉ có ánh sáng của bóng đèn ngay tòa lầu đối diện chiếu vào. Anh mở đèn trên tường, ném tấm thẻ card lên giường, sau đó quan sát tất cả mọi thứ trong phòng rồi đứng yên không động đậy.

 

Bọn họ mới vừa vào ở khách sạn này hôm qua. Vali của Giản Dao vẫn để trên bàn thấp cạnh giường, khóa kéo chỉ mở hé, lộ ra những màu sắc quần áo anh quen thuộc.

 

Trên đất đặt hai đôi giày, một lớn một nhỏ. Trên tay vịn sô pha, còn đặt một chiếc áo gió của cô, màu trắng sạch sẽ, dường như vẫn còn nhiễm độ ấm và màu sắc làn da của cô.

 

Bạc Cận Ngôn đứng tại chỗ một lúc rồi cởi áo khoác ngoài, tháo cà vạt trực tiếp ném xuống đất, đi chân không vào phòng tắm.

 

Có lúc, nước nóng vốn không thể làm nóng độ ấm của huyết quản con người. Bạc Cận Ngôn yên lặng đứng dưới vòi sen dội một lúc, cuối cùng vẫn khóa vòi nước lại, cứ như thế bước ra ngoài.

 

Bóng đêm ngoài cửa sổ vẫn âm u và yên tĩnh như cũ, cả thành phố dường như chìm vào trong cảnh vật mộng mị giao thoa. Bạc Cận Ngôn đứng một lúc, lại quay người đi đến bên giường, xốc chăn lên nằm xuống.

 

Anh nhắm mắt nằm vài phút, rồi đột nhiên mở trừng đôi mắt lạnh lùng u tối, quay đầu nhìn về phía khoảng giường trống bên cạnh.

 

Chỉ mấy giây sau, anh xốc chăn lên, mặc áo khoác và đi vào phòng sách bên cạnh.

 

Đây chính là do Giản Dao đặc biệt yêu cầu khách sạn bố trí, trừ bàn sách, ghế còn có một cái bảng trắng, để tiện cho anh lúc nào có linh cảm, đều có thể vào đây công tác tư duy bất cứ lúc nào.

 

Hiện giờ, anh đứng trước bảng trắng, mở cái hòm của mình lấy một chồng ảnh và tư liệu ra.

 

Trong chốc lát, ảnh đã được dán đầy trên bảng trắng.

 

Anh trầm ngâm quan sát, những tình trạng thảm thiết của các nạn nhân tự động được phác họa trong não anh.

 

Cô sẽ bị coi như động vật, dùng dây xích trói lại. Tạ Hàm sẽ vung roi dài lên, xua đuổi cô trong căn phòng nhỏ hẹp, tạo nên một cuộc trốn chạy hèn mọn, tuyệt vọng và phí công... Cô sẽ bị cho uống những loại thuốc thần kinh, cô sẽ không phân biệt rõ hiện thực và hư ảo... Thứ duy nhất cô cảm thấy chính là sự đau khổ cực hạn... Và mấy ngày sau, Tạ Hàm sẽ không còn thỏa mãn với việc trêu đùa và quất roi nữa. Tấm da trắng trẻo bóng loáng của phụ nữ chính là chiến lợi phẩm hắn yêu thích nhất, hắn sẽ lột từng tấc da của cô, mà trong suốt quá trình này, cô vẫn chưa chết... thậm chí đó chỉ mới là khởi đầu.

 

Bởi vì cô là người phụ nữ của anh, tượng trưng cho dục vọng và đòi hỏi mãnh liệt nhất trong hắn. Cho nên hắn sẽ tàn phá cô càng thêm thê thảm và triệt để, cho đến lúc không còn lưu lại một tấc da, một cọng tóc, một miếng thịt nào. Tạ Hàm muốn khiến cho anh hoàn toàn triệt để mất đi cô.

 

...

 

Bạc Cận Ngôn cúi đầu, giơ tay ấn lên đôi mắt mình.

 

 

Đọc truyện : Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 74


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Nấc Thang Hạnh Phúc - Diệp Chính Linh - Full

    Nấc Thang Hạnh Phúc - Diệp Chính Linh - Full

    Tình yêu có thể làm con người ta thay đổi, cho dù hạnh phúc có xa vời thì bạn vẫn có thể bước từng bậc thang để với tới được nó...

    Yêu và không yêu chỉ trong một khoảnh khắc. Ly biệt rồi liệu có ngày gặp lại?

    Đào Hoa Tiên - Phi Hoa - Full

    Đào Hoa Tiên - Phi Hoa - Full

    Ta từng cho rằng mình sẽ cứ thế mà vượt qua quãng đời còn lại, ở trong đạo quán tại một góc rừng đào, làm bạn với yêu đến cuối đời. Nhưng không lâu sau đó, ta đã nhìn thấy Thanh Điểu trong rừng.

     

    Chúng Ta Sẽ Bên Nhau Bao Lâu - CaDe & Hạc Xanh - Full

    Chúng Ta Sẽ Bên Nhau Bao Lâu - CaDe & Hạc Xanh - Full

    Tuổi trẻ, chúng ta có những cuộc chia ly để rồi mỗi người phải bước lên những chặng đua khác nhau, thực hiện ước mơ của mình. Mặc dù có thể sẽ lạc mất nhau sau đó, mặc dù có thể xảy ra chuyện trái tim một trong số hai người sẽ thay đổi, mặc dù có thể sẽ lãng quên nhau đi mất. Nhưng bất cứ ai cũng vẫn phải chấp nhận, bởi vì đó là thử thách bắt buộc trên chặng đường đời.

    Oan Trái - Thanh Vân Bạch Thiên - Full

    Oan Trái - Thanh Vân Bạch Thiên - Full

    Gia Tộc Hắc Huyền nổi danh giàu có ba đời, người đứng đầu gia tộc có quyền quyết định mọi việc. Hắc Huyền Lam, chủ nhân của đại gia tộc giàu có đột ngột qua đời, bản di chúc để lại cho ai vẫn còn là một bí mật, chỉ có đại ca Hắc Huyền Vũ, và hai anh em sinh đôi Hắc Huyền Thiên Và Hắc Huyền Tú biết, khi họ bước ra khỏi phòng, tuyên bố gia gia đã qua đời.

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

     

    rao vat dalat, du lich da lat, Game Mobile hot, tải game di động, game di động miễn phí, game mobile hay, tai game di dong free, tải game, game free, game cho dien thoai, tai game dien thoai, download game, game mobile, tai game di dong mien phi, tải game, tải game miễn phí, tai game hay, game mien phi, tai game mien phi, game cho android, game cho IOS, game cho Java, ung dung mien phi, tai ung dung di dong, cho thue am thanh anh sang, to chuc su kien, cty to chuc su kien, tổ chức sự kiện, cty tổ chức sự kiện, cho thuê âm thanh ánh sáng, thiet ke biet thu, biet thu dep, biet thu, mau noi that, noi that dep, thiet ke noi that, thiet ke noi that van phong, thiet ke noi that can ho, thiet ke noi that karaoke, thiet ke noi that biet thu, thiet ke noi that nha pho, thiet ke noi that nha hang, thiet ke noi that showroom, thiet ke noi that bar cafe, thiet ke noi that khach san, khong gian moi, biet thu hien dai, biet thu nha pho, biet thu san vuon, thiet ke noi that, thi cong biet thu, mau nha dep
    Truyện Ngắn Plus
    Rated 4.5/5 based on 2516 reviews