Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 83

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 83

Đăng ngày 27-01-2014
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 83

Ngoại truyện 1

 

Đại học Maryland

 

Năm thứ hai sau khi kết hôn.

 

Giản Dao nhận được giấy gọi học tiến sĩ ngành tâm lý tội phạm đại học Maryland như ước nguyện. Theo kế hoạch, Bạc Cận Ngôn cũng đi Mỹ cùng vợ, tuy nhiên với tư cách là giáo sư đại học Maryland.

 

Trước đó, Giản Dao từng đắn đo: “Anh định đi thật sao? Kỳ thực em có thể về nước vào kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông. Anh cũng có thể sang Mỹ thăm em?” Cô nghĩ đến vấn đề này là bởi vì với thân phận chuyên gia của Bộ Công an, dù Bạc Cận Ngôn đi Mỹ cũng không thể tham gia điều tra các vụ án của FBI. Chỉ mỗi việc dạy học chẳng phải rất tẻ nhạt hay sao?

 

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái: “Em quên mất lời ước hẹn của chúng ta lúc anh cầu hôn rồi à?”

 

Giản Dao hồi tưởng lại lời cầu hôn của anh, cô lắc đầu: “... Ước hẹn ư?”

 

Bạc Cận Ngôn cúi xuống hôn vợ một hồi, mới bình thản đưa ra đáp án: “Bằng cả trí tuệ và sinh mệnh của anh.”

 

Thiếu một ngày cũng không hoàn chỉnh. Vậy mà cô còn muốn xa nhau mấy tháng trong mấy năm trời?

 

Giản Dao ngẩn người, chợt hiểu ra vấn đề. Trong lòng tràn ngập mật ngọt, cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt rực sáng: “Câu trước là gì?”

 

Bạc Cận Ngôn hiểu ý vợ. Giọng nói trầm thấp của anh toát ra một vẻ gợi cảm mê hoặc đến bản thân anh cũng không phác giác: “Anh yêu em.”

 

Hai người lại quấn quýt một lúc, Giản Dao đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Sau khi anh đi, công việc ở Bộ Công an sẽ thế nào?”

 

Bạc Cận Ngôn thản nhiên trả lời: “Để học trò làm thay.”

 

Học trò anh mới thu nhận là nữ thần thám Hứa Hủ của thành phố Lâm.

 

Giản Dao ngẫm nghĩ: “Không tồi. Nhưng anh Quý Bạch chồng chị ấy liệu có đồng ý không? Bởi chị ấy mà đến Bắc Kinh thì vợ chồng mỗi người một nơi.”

 

Bạc Cận Ngôn nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái: “Em quan tâm đến chuyện đó làm gì?”

 

***

 

Tháng tám ở bang Maryland, bầu trời trong xanh như dải lụa, bãi cỏ mềm mại như tấm thảm nhung.

 

Trong trường đại học Maryland, tòa giảng đường màu nâu đỏ vừa tao nhã vừa trang nghiêm.

 

Giản Dao ngồi ở bậc cầu thang đầu tiên của giảng đường, tay chống cằm ngắm Bạc Cận Ngôn đang giảng bài bằng tiếng Anh lưu loát trên bục giảng.

 

Mỗi lần đến tiết học của anh, cô đều cảm thấy rất vui. Bởi vì cô có thể lén lút quan sát xem cà vạt của anh có chỉnh tề hay không? Phối màu áo sơ mi đạt hiệu quả ra sao? Bóng lưng của anh lúc quay lên bảng viết chữ rất tuyệt...

 

Trong khi đó, giáo sư Bạc Cận Ngôn không thoải mái dễ chịu như bà xã. Bởi vì mấy lần anh bố trí hoạt động trắc nghiệm, khi đi về phía sau giảng đường, anh luôn nghe thấy lời bàn tán của đám thanh niên trẻ tuổi thừa hóc môn:

 

“Cậu thấy cô gái Trung Quốc kia chưa, cô ấy rất đáng yêu.”

 

“Ừ, cô ấy còn rất gợi cảm.”

 

“Tôi nhất định trở thành người đàn ông đầu tiên hẹn cô ấy đi chơi.”

 

Giản Dao vốn là người phụ nữ Trung Quốc truyền thống, vì vậy cô đã thỏa thuận với Bạc Cận Ngôn từ trước, tốt nhất không tiết lộ quan hệ của hai người ở trong trường để tránh phiền phức.

 

Bạc Cận Ngôn tuy hận đến mức không thể đuổi mấy thằng nhóc ra khỏi giảng đường nhưng bản thân anh là một người vô cùng công bằng và nghiêm túc trong công việc. Do đó anh đành nhẫn nhịn, lạnh lùng vô cảm rời đi.

 

Nhưng nhẫn nhịn cũng có giới hạn của nó.

 

Một buổi trưa hết giờ học, Bạc Cận Ngôn ngồi trong xe ô tô, đợi bà xã cùng đi ăn trưa như thường lệ. Từ xa, anh đã nhìn thấy một cậu thanh niên cao lớn tóc vàng đi theo sau Giản Dao. Đó chính là cậu sinh viên muốn làm ‘người đàn ông đầu tiên hẹn cô đi chơi’.

 

Khóe mắt Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười vô cùng lạnh lẽo. Anh đẩy cửa xuống xe.

 

Thật ra Giản Dao cũng rất bực. Cậu sinh viên tóc vàng tên Sam tuy hóm hỉnh đáng yêu nhưng cứ bám riết lấy cô. Giản Dao thậm chí nghiêm mặt nói với cậu ta: “Thật ngại quá, tôi đã kết hôn rồi. Tôi sẽ không hẹn hò với bất cứ người nào, chào anh.”

 

Chàng thanh niên không tin: “Cô kết hôn rồi? Cô nói đùa phải không? Trông cô cũng chỉ tầm hai mươi tuổi.”

 

Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn tiến lại gần.

 

Nên biết Bạc Cận Ngôn là người đi đâu cũng tỏa sáng, dù là trước kia hay bây giờ. Anh đột nhiên dừng bước trước mặt hai sinh viên, lập tức thu hút ánh mắt hiếu kỳ của những người xung quanh.

 

Sam cũng rất bất ngờ: “Chào giáo sư Bạc!”

 

Giản Dao trố mắt nhìn anh. Bạc Cận Ngôn không thay đổi sắc mặt, chỉ cười nhạt: “Chào cậu, hai người định làm gì?”

 

Sam càng bất ngờ, nhưng cậu ta vẫn mỉm cười trả lời: “Em định cùng Jenny (*) đi ăn trưa. Giáo sư thì sao?”

 

(*) Jenny là tên tiếng Anh của Giản Dao.

 

Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Tôi cũng định cùng vợ tôi đi ăn trưa.”

 

Giản Dao giơ tay ôm mặt. Thôi xong rồi, ngữ khí lạnh nhạt này chứng tỏ anh đang tức giận. Cô muốn mau chóng bỏ đi, nào ngờ câu nói của Bạc Cận Ngôn đủ gây nên sóng gió. Thầy giáo và sinh viên ở xung quanh đều xúm lại.

 

“Giáo sư Bạc đã kết hôn rồi? Xin chúc mừng.”

 

“Vợ của giáo sư Bạc cũng là người Trung Quốc à?”

 

“Phu nhân nhất định rất xinh đẹp.”

 

“Tôi rất muốn gặp vợ giáo sư...”

 

...

 

Trước những câu nói đầy vẻ hiếu kỳ, Bạc Cận Ngôn chỉ đáp bằng một câu đơn giản: “Xin cám ơn.”

 

Giản Dao sắp rớt mặt xuống đất. Cô đang cúi đầu lặng thinh, đột nhiên một cánh tay dài thò ra trước mặt cô.

 

Sau đó, xung quanh im lặng như tờ.

 

Giản Dao ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Bạc Cận Ngôn: “Chúng ta đi ăn cơm.”

 

Giản Dao: “...Vâng.”

 

Bạc Cận Ngôn lại quay sang Sam: “Hình như vợ tôi quyết định đi cùng tôi.”

 

Sam: “Hả?”

 

Sau đó, hai vợ chồng Bạc Cận Ngôn tay nắm tay rời đi như ở chốn không người.

 

Đám đông mãi mới tỉnh táo. Trời ạ, mỹ nữ người Trung Quốc là vợ của giáo sư Bạc. Người Trung Quốc quả nhiên thoáng hơn trước, thầy trò có thể yêu nhau.

 

Sam vẫn hóa đá: “Do đó... vừa rồi tôi mới mời vợ giáo sư Bạc hẹn hò ngay trước mặt giáo sư?”

 

Đó là giáo sư Bạc Cận Ngôn nổi tiếng ác ma máu lạnh.

 

Tuy nhiên đến cuối học kỳ, Sam vẫn đạt thành tích A. Chỉ có điều cậu ta luôn cảm thấy, ánh mắt của Bạc Cận Ngôn mỗi khi nhìn cậu ta, lạnh lẽo như băng tuyết ở Alaska.

 

***

 

Người Mỹ thích tổ chức party. Đối với loại hoạt động này, Bạc Cận Ngôn không bao giờ tham gia, anh luôn từ chối bằng một câu: “Tôi không biết khiêu vũ, tôi không có hứng thú.” Vì vậy người của đại học Maryland đều biết giáo sư Bạc Cận Ngôn là người ngoài hành tinh không có năng lực dự party.

 

“Tuy anh ta là thiên tài, nhưng đến khiêu vũ cũng không biết, khả năng xã giao đúng là thoái hóa.” Mọi người nhận xét như vậy.

 

Kể từ khi Giản Dao đến nước Mỹ, tình hình thay đổi hoàn toàn.

 

Cô là người có tính cách thân thiện, hòa nhã, lại treo biển ‘phu nhân của giáo sư’ nên có không ít bạn bè. Giản Dao đương nhiên thường xuyên nhận được lời mời tham dự party.

 

Trước hôm lần đầu tiên dự party, Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: “Họ mời vợ chồng chúng ta, anh có đi không?”

 

Câu trả lời của Bạc Cận Ngôn ngàn năm bất biến: “Anh không đi.”

 

Giản Dao cũng không bắt ép.

 

Cho đến tầm xẩm tối, Giản Dao đứng trước gương thử váy dạ hội. Cô diện bộ váy dài màu xanh da trời, viền ngực có đường chỉ màu bạc, sợi dây đai thắt chặt đáy lưng ong. Cô đang đeo sợi dây chuyền, đằng sau đột nhiên xuất hiện đôi cánh tay bóp bờ vai trần của cô.

 

“Anh không đi thật sao?” Giản Dao nháy mắt.

 

“Nếu em đã muốn, anh sẽ đi cùng em.” Sắc mặt Bạc Cận Ngôn vẫn thản nhiên như không.

 

“Được thôi.” Giản Dao quay người ôm cổ Bạc Cận Ngôn, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi anh.

 

Ha ha... quả nhiên anh đã bị cô dụ dỗ thành công.

 

Không khí của buổi tiệc rất náo nhiệt. Bạc Cận Ngôn mặc comple chỉnh tề, thu hút sự chú ý của đám đông.

 

Giản Dao cũng không hoàn toàn bám lấy Bạc Cận Ngôn, cô cùng mấy người phụ nữ vui vẻ trò chuyện. Không bao lâu sau, một người đẹp gợi cảm tiến lại gần mời anh khiêu vũ.

 

“Có được không? Giáo sư Bạc?”

 

Tuy bình thường Bạc Cận Ngôn độc miệng nhưng anh độc miệng theo kiểu có phong độ. Ở tình huống này, anh cũng không tỏ ra quá đáng khiến đối phương mất mặt mà chỉ lạnh nhạt mở miệng: “Tôi không biết. Tạm biệt.”

 

Mặc dù vậy. ngữ khí của anh cũng đủ khiến đối phương mất hết thể diện. Lạnh lùng nói ‘tạm biệt’ chẳng khác nào tránh cô ta như tránh rắn rết?

 

Sau mấy lần như vậy, Giản Dao không nhịn nổi, quay về chỗ Bạc Cận Ngôn, ghé sát tai anh nói nhỏ: “Em có thể dạy anh...”

 

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái, không lên tiếng.

 

Giản Dao đành để mặc anh. Sau đó có người mời Giản Dao khiêu vũ, đối phương là một giảng viên của trường đại học, vừa khiêm tốn vừa nhã nhặn. Giản Dao có ấn tượng tốt về anh ta. Bạc Cận Ngôn còn chưa mở miệng, cô đã đưa tay cho người ta. Sau đó, cô quay đầu mỉm cười với Bạc Cận Ngôn rồi đi theo người đàn ông vào sàn nhảy.

 

Ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc du dương. Bạc Cận Ngôn lạnh mặt, cầm ly rượu vang ngồi trên ghế sofa, chứng kiến vợ yêu của anh và ‘người đàn ông chẳng biết chui từ đâu ra trông rất không vừa mắt’ khiêu vũ.

 

Anh đột nhiên đặt ly rượu, đứng dậy, đi vào trong sàn nhảy. Động thái của Bạc Cận Ngôn thu hút không ít người. Tuy nhiên, Bạc Cận Ngôn chẳng để ý bất cứ người nào, đi thẳng đến sau lưng Giản Dao.

 

Đúng lúc bản nhạc kết thúc, người đàn ông đỡ tay Giản Dao, lịch sự hỏi: “Thêm một bản nữa?”

 

Giản Dao mỉm cười định trả lời, sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc: “May I?”

 

Giản Dao kinh ngạc quay đầu, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn nhếch miệng, rất phong độ cúi người và giơ tay mời cô khiêu vũ.

 

Đám đông xung quanh trố mắt kinh ngạc, thậm chí quên mất bản thân đang khiêu vũ, mà chăm chú quan sát bước nhảy đầu tiên của giáo sư Bạc.

 

Trong sàn nhảy chỉ còn lại vợ chồng Giản Dao. Âm nhạc lại nổi lên, là điệu tango có tiết tấu nhanh.

 

Giáo sư Bạc Cận Ngôn máu lạnh chuẩn bị nhảy Tango?

 

Dưới ánh đèn, Bạc Cận Ngôn cầm tay Giản Dao, thân hình cao lớn của anh đổ bóng dài kiêu ngạo. Hai người bắt đầu xoay tròn theo điệu nhạc. Động tác nhảy của anh rất uyển chuyển, tao nhã và gợi cảm. Điều duy nhất khiến người xung quanh cảm thấy không ăn nhập là bước nhảy của giáo sư Bạc rất cuốn hút nhưng sắc mặt anh vẫn lạnh lùng như thường lệ. Chỉ khi nào hướng về vợ yêu, anh mới bộc lộ vẻ dịu dàng.

 

Bản nhạc kết thúc, mọi người đều vỗ tay hoan hô. Giản Dao hết sức hưng phấn, ôm chặt thắt lưng chồng: “Chẳng phải anh không biết khiêu vũ hay sao? Không ngờ anh nhảy giỏi thế.”

 

Nghe lời khen của vợ, khóe miệng Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười: “Sao anh có thể không biết trò vận động đơn giản này?”

 

“Thế thì tại sao trước đây anh không chịu khiêu vũ?” Giản Dao hỏi.

 

“Em không cảm thấy khiêu vũ là một trò vô bổ hay sao?”

 

“Vậy à...” Giản Dao cười híp mắt: “Bây giờ anh còn muốn nhảy nữa không, em nghe anh?” Cô đồng thời tiến lên một bước, dính chặt vào người anh.

 

Bạc Cận Ngôn lặng thinh, ánh mắt anh di chuyển theo đường cong mềm mại của vợ yêu trong bộ váy dài gợi cảm.

 

Giản Dao quay người, định kéo tay anh đi ra ngoài. Bờ eo cô đột nhiên bị siết chặt, cô lại một lần nữa bị anh ôm vào lòng.

 

“Anh muốn nhảy.” Bạc Cận Ngôn cất giọng chắc như đinh đóng cột.

 

Giản Dao nép vào lòng anh, cười tủm tỉm.

 

Không biết ai vừa nói khiêu vũ là trò vô bổ? Đây là lần thứ hai anh bị cô phá lệ trong ngày hôm nay.

 

Quả nhiên giống như trước khi kết hôn, chỉ cần cô mặc váy dạ hội để lộ vai gì đó, đã trở thành vũ khí có sức sát thương rất lớn với Bạc Cận Ngôn. Là một người phụ nữ, cô thật sự có cảm giác đạt thành tựu.

 

Tuy nhiên cũng trong buổi tối hôm nay, Giản Dao mới biết, việc cô thỉnh thoảng mặc đồ gợi cảm đối với Bạc Cận Ngôn mà nói, sức sát thương không chỉ lớn bình thường.

 

Sáng ngày hôm sau, Giản Dao buồn bực nằm trong chăn, toàn thân mềm nhũn chẳng buồn nhúc nhích, trên người đầy dấu vết do người nào đó để lại. Còn giáo sư Bạc sảng khoái đứng bên cạnh giường: “Sau này nếu có vũ hội, anh sẽ cố gắng giành thì giờ đưa em đi.”

 

“Tại sao?”

 

“Em không cho rằng, chuyện này rất thú vị?”

 

Giản Dao hết nói nổi.

 

Tiểu thư Giản Dao, đối với người đàn ông hai mươi sáu tuổi mới được ‘bóc tem’, xin hãy thận trọng trước khi khiêu khích anh ta.

 

Đọc truyện : Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Chương 84


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ - Trần Tiểu Na - Full

    Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ - Trần Tiểu Na - Full

    Y Hi Nhi, dùng một gương mặt trẻ con trở thành một nằm vùng ngốc nghếch. Vì đuổi bắt tội phạm cướp bóc, nên không cẩn thận trượt chân "nhảy" xuống biển, cho rằng đời này sẽ chết vì việc công rồi, nhưng không ngờ lại trôi đến Kim Môn Hải Vực, bị ngư dân địa phương phát hiện cứu lên.

    Mùa Đông Dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Full

    Mùa Đông Dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Full

    Trình Miễn suy nghĩ đơn giản, nếu như một cô gái khiến anh không thể quên được vậy thì anh nhớ cô cả đời. Cho nên lúc Hà Tiêu rời khỏi, anh đợi cô, lúc cô trở về, anh vẫn đợi cô như cũ. Từ đại viện cho đến quân doanh, từ một thiếu niên ngây thơ cho đến một quân nhân chân chính. Anh vẫn chờ đợi cùng cô vượt mọi khó khăn, đi qua gian khổ dài đằng đẳng, đến ngày bình thản và vinh quang.

     

    Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ - Mộ Vân Già - Full

    Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ - Mộ Vân Già - Full

    Nếu là tôi, tôi sẽ không nghĩ tới chuyện dễ dàng bỏ qua cho cô, cô không hiểu sao? Một câu nói của anh, khiến cho Hạ Tử Ca đột nhiên tuyệt vọng. Hết thảy đều là một trò chơi, cô cho là mình có thể dễ dàng nắm trong tay lại quên, người đàn ông ở trước mắt không cho phép cô làm càn!

     

    Tim Đập Thình Thịch - Lâm Địch Nhi - Full

    Tim Đập Thình Thịch - Lâm Địch Nhi - Full

    Tết dương lịch năm ấy, ở Thanh Đài tuyết rơi nhiều , Hạ Thần từ Bắc Kinh đến, cùng với cậu cả đón cô dâu. Thời tiết rất lạnh, bên ngoài bộ âu phục nhỏ nhắn mẹ cậu còn khoác thêm cho cậu một chiếc áo bành tô, lúc xuống xe, cậu cảm thấy đúng là lạnh đến thấu xương. May mà, phần lớn thời gian cậu đều ở bên trong xe.

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.