Hôn Nhân Không Tình Yêu - Chương 1

Hôn Nhân Không Tình Yêu - Chương 1

Đăng ngày 20-11-2013
Hôn Nhân Không Tình Yêu - Chương 1

- Cảnh Mặc Vũ: một badguy chính hiệu. Được Cảnh gia nhận nuôi từ năm 1 tuổi, thông minh, bản lĩnh, tài giỏi, thâm trầm, bá đạo, độc chiếm, vẻ ngoài tuấn tú, rất tuấn tú.... (nói chung là các đặc điểm của soái ca đều có), bị buộc phải kết hôn với cô em gái Cảnh An Ngôn, anh không thể nào chấp nhận cuộc hôn nhân này, vì với anh Ngôn Ngôn giống như em gái ruột của anh. Anh cũng có người phụ nữ của mình - Hứa Tiểu Nặc, anh "kim ốc tàng kiều" suốt 3 năm, anh vì cô ấy mất tích mà vội vàng bỏ An Ngôn lại, chạy ngay trở về, lật tung cả thành phố A để tìm kiếm cô ấy, anh vì cô ấy mà bị thương. Thời gian sống chung với An Ngôn tình cảm cũng dần này sinh trong anh, anh ghen với Tề Lâm, anh muốn cô chỉ là của anh, anh ôn nhu, dịu dàng, chăm sóc cô. Nhưng rồi anh lại đánh mất cô, họ ly hôn, và 3 năm sau gặp lại cô, anh lại mạnh mẽ ép buộc cô ở bên cạnh anh, anh muốn níu kéo những gì anh đã vuột mất, anh muốn trả thù cô vì cô đã đuổi anh đi. Những thứ chỉ khi đánh mất đi thì mới biết quý trọng. Liệu anh có tìm lại trái tim của cô, tình yêu của cô đã dành cho anh?

- Cảnh An Ngôn: lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha, sự bảo vệ chăm sóc của Mặc Vũ, và có cả tình yêu đơn phương của Tề Lâm. Ngôn Ngôn yêu Mặc Vũ từ bé cho tới lớn, cô yêu anh nồng nhiệt, cô như 1 con thiêu thân lao vào lửa, ước vọng lớn nhất cả đời cô là được kết hôn với anh, được sống bên cạnh anh cả đời. Ước mơ của cô chỉ là một gia đình trọn vẹn với người mình yêu mà sao khó thế. Từ lúc bắt đầu cuộc hôn nhân này, Ngôn Ngôn luôn độc diễn, cô làm mọi thứ vì anh, cô một lòng chờ đợi anh, chờ đợi 1 ngày anh yêu cô chỉ 1 lòng với cô, chờ đợi 1 lời giải thích của anh vì những hành động anh làm, cô sẽ tin và tha thứ tất cả nếu anh giải thích. Nhưng cái cô đạt được là cái gì? Là sự im lặng, là những lần anh đem đến hy vọng cho cô, rồi lại đẩy cô đến bờ tuyệt vọng, là những lởi anh hứa mà không giữ lời, là sự không dứt khoát của anh. Hôn nhân này là sai lầm của cô, yêu anh cũng là sai lầm của cô. 

“Vì cô ấy anh để bản thân bị thương đến mức này. Em biết anh thương cô ấy, nhưng liệu anh có hiểu, có người càng xót anh hơn...” (nghe câu này xong mà cảm thấy đau lòng ghê)

"Chính mắt em nhìn thấy anh ôm Hứa Tiểu Nặc ở đám cưới của chúng ta" - anh biện luận với cô là: "Vậy em có nhìn thấy, cô dâu trong đám cưới của anh là em…" (ồ, thì ra anh ôm người khác thì đã sao, chẳng phải cô dâu là em sao... hài thiệt)

"Nghe nói cô ấy mất tích, anh suýt nữa bới tung cả thành phố A" - Anh lại nói rằng: "Không tìm thấy em, anh chỉ cần đứng yên một chỗ đợi em, nếu em muốn gặp anh tự nhiên sẽ quay về" (định nghĩa này mới hay làm sao)

"Em nhìn thấy, anh vì cô ấy bị thương đến mức này, còn quên không băng bó” - Ạnh nói rằng: "Vì cô ấy anh dùng tay cướp con dao, nhưng vì em anh có thể dùng ngực đỡ đạn" (nhưng cái vụ đỡ đạn xảy ra từ hồi nhỏ xíu, anh chỉ là bảo vệ em gái mình, nghe cứ như là yêu Ngôn Ngôn lắm vậy)

Anh nói anh không yêu cô ấy, anh chỉ đang trả những gì anh nợ cô ấy, anh đã hứa sẽ ở cạnh cô ấy trong những năm tháng cuối đời của cô (cái cuối đời của bà chị này mà đã 3 năm rồi), anh không thể từ bỏ cô ấy cho dù anh đã kết hôn với cô

Khi anh đang ở nắm chặt tay, ôm ấp, an ủi, vỗ về cô người yêu bé nhỏ của mình trong bệnh viện (vì cô ta cắt cổ tay tự sát vì anh quyết định đưa cô ta qua Mỹ không gặp lại nữa) thì Ngôn Ngôn đã nhìn thấy tất cả, một mình đau đớn đi dưới mưa, rồi gục ngã trong đêm tối mưa gió, trong công viên không 1 bóng người, lồng ngực cô đau nhói, không thở nổi, chân tay dần mất đi cảm giác, cảm thấy sinh khí đang từ từ rút khỏi thân thể, rồi Ngôn Ngôn được đưa đi cấp cứu vì nghẽn mạch máu ở tim. Khi đối mặt với cái chết gần kề, cô chỉ mong muốn có thể được nhìn thấy anh, được nói với anh: "Nếu anh yêu cô ấy, hãy quý trọng cô ấy. Đừng đợi đến ngày mất cô ấy anh mới muốn nắm tay cô ấy. Anh đừng áy náy, anh đã làm rất nhiều việc cho em, nhiều hơn em mong muốn. Anh, em yêu anh". Cô chấp nhận nguy hiểm, đánh cược tính mạng mình để giữ lại đứa con của anh. 

Cô yêu người đàn ông ấy như vậy đấy, yêu bằng cả sinh mạng của cô. Vì truyện chưa ra hết nên tôi không biết là Mặc Vũ làm cái gì mà để một người con gái với tình yêu như thế mà quyết tâm từ bỏ anh, ký đơn ly dị, đuổi anh ra khỏi nhà, quên anh quên đi tình yêu này. 3 năm sau gặp lại anh, cô coi anh như người xa lạ, cô đóng cửa trái tim mình lại, cô đã không còn là một cô gái tự tin, năng động nữa rồi. Liệu sau 3 năm gặp lại anh, cô có 1 lần nữa giao trái tim của mình ra, 1 lần nữa yêu anh?

- Tề Lâm: một playboy chính hiệu, nhưng lại chung tình chỉ yêu cô bạn thanh mai trúc mã - Ngôn Ngôn. Nghe tin cô kết hôn, anh đã đoán được cô sẽ không hạnh phúc, vội vàng từ Ý bay về để mong cô nghĩ lại, luôn khuyên cô hãy từ bỏ cuộc hôn nhân này đi (nghe thì có vẽ thấy anh này chuyên phá đám nhỉ), nhưng anh nói rất đúng: " Một cuộc hôn nhân hoàn hảo thật sự không phải chỉ duy trì bằng lời cam kết và trách nhiệm". Tôi thích nhân vật này, anh chung tình, anh biết cách buông tay, anh chỉ mong Ngôn Ngôn luôn hạnh phúc.

Trong các truyện ngược tôi đã đọc, có nhiều truyện nam chính ngược nữ chính rất dã man, tàn nhẫn. Truyện này tuy không ngược mạnh mẽ nhưng tôi lại cảm giác ê ẩm, đau xót, lạnh lẽo cả tim gan từ những chương đầu, tình yêu của Ngôn Ngôn quá đau khổ, quá nhiều chông gai, tôi chỉ ước gì tác giả đừng tiếp tục ngược Ngôn Ngôn nữa, làm sao mà cô ấy có thể chống đỡ được. Tôi không biết sau này sẽ thế nào, chứ tôi rất ư là bực bội anh nam chính nha, coi mà muốn nổi khùng, chỉ ước gì Ngôn Ngôn sẽ chọn anh Tề Lâm đáng yêu. Hy vọng những đoạn sau chị Tâm ngược chết anh này luôn đi. 

Nói chung là hiện tại coi đến chương 41, rất ư là bức xúc, bực bội, đau lòng, đủ mọi tâm trạng tồi tệ. Nhưng câu truyện hấp dẫn, nhiều nút được thắt vô rồi tháo ra, nhiều bí mật, nguyên nhân của mọi việc dần được mở ra từng chút một. mong ngóng những chap tiếp theo.

À có 1 bạn nói có bài hát này nghe rất hợp với tâm trạng của Ngôn Ngôn, và khi tôi nghe thì cãm thấy rất đúng, nghe bài nhac nền này và đọc truyện thì sẽ càng mang lại cảm giác bi thương hơn.

 

Chương 1

Một ngày đầu mùa đông trời mưa tầm tã, bầu trời phủ màu xanh thẫm hiu quạnh, khiến buổi sáng sớm u ám như lúc chạng vạng.

Tôi cầm một chiếc ô trong suốt đi tới tòa nhà toàn bằng kính ở phía đối diện. Gió thổi hạt mưa bay chéo qua chiếc ô, rơi xuống mặt tôi. Hạt mưa lạnh buốt, giống trái tim người đó.

Tôi vĩnh viễn không thể hiểu trái tim của người đó được làm bằng gì mà có thể cứng rắn, băng giá đến vậy. Khiến tôi không có cách nào đoạt được, cũng không có cách nào từ bỏ...

Đi đến trước cánh cửa kính, tôi gấp chiếc ô lại, đồng thời thu cả nỗi muộn phiền bị khuấy động bởi thời tiết, đi vào nơi bán đấu giá bật điều hòa ấm áp.

Người bảo vệ đứng ở cửa lịch sự hỏi tôi có lấy thẻ bài đấu giá hay không.

Cởi áo khoác ngoài đã bị ướt nước mưa vắt lên tay, tôi mỉm cười trả lời: "Bạn tôi đang ở trong đó."

Người bảo vệ đưa mắt nhìn nhãn hiệu thời trang được thêu thủ công trên cổ áo khoác của tôi rồi lùi lại phía sau nhường lối: "Mời vào."

"Cám ơn anh!"

Buổi bán đấu giá đã bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng ghế gần cuối cùng. Tôi còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm từ hàng ghế trên đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, rồi ngồi thế vào chỗ đó.

"Anh tưởng em sẽ không đến đây." Anh ta nheo đôi mắt "hoa đào" điển hình, ghé sát vào tai tôi.

"Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba tôi, tôi không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai." Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh ta. Vừa nói, tôi vừa đưa mắt đảo một lượt qua những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội trường.

Biểu hiện của mỗi người đều không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử nhất động của nhân viên đấu giá như ông chủ Lâm, một nhân vật phất lên nhờ khai thác khoáng sản.

Cũng có người chỉ thuần túy đến xem trò vui như Tề Lâm ngồi bên cạnh tôi.

Còn có người hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh, chỉ mở to mắt chứng kiến núi đất đỏ bị bán đấu giá để trả nợ như tôi.

Trong số đó, không có gương mặt tôi muốn gặp nhất, nên tôi không biết biểu hiện của anh trông như thế nào.

Giá tiền ngày một tăng cao, khi ông chủ Lâm đưa ra con số hai trăm ba mươi triệu, hội trường đang ồn áo náo nhiệt bỗng nhiên im ắng hẳn.

Một số người do không đủ tài lực nên đành bỏ cuộc. Một số khác lại lo lắng đĩa thức ăn ngon lành đã bị Cảnh gia xơi gần hết, chỉ còn lại vài khúc xương không xứng với số tiền bỏ ra nên cũng quyết định rút lui.

Khi cuộc đấu giá đạt đến con số hai trăm bốn mươi triệu, mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau. Ông chủ Lâm đầy vẻ đắc ý, một đối thủ cạnh tranh trẻ tuổi trán đẫm mồ hôi, động tác tác giơ thẻ bài ngày càng do dự.

Tất cả đã ngã ngũ, tôi chống tay vào thành ghế đứng dậy, không buồn xem tiếp kết quả.

"Em không xem nữa à? Chưa đến lúc cao trào mà." Tề Lâm quay sang nhìn tôi, nụ cười ôn hòa như ngọc của anh ta lúc này trông thật đáng ghét.

"Anh cứ từ từ thưởng thức đi, tôi còn bận việc."

Mặc chiếc áo khoác ướt lạnh, tôi đi về phía cửa chính. Đột nhiên, tầm nhìn của tôi tối lại trong giây lát, hình như có ai đó chắn trước mặt tôi. Tội vội ngẩng đầu, nhưng không kịp nhìn rõ gương mặt của người đó. Một hình bóng vừa quen thuộc vừa xa lạ lướt qua người tôi, để lại không khí băng giá của mùa đông Washington...

Không một lời chào khỏi khách sáo, thậm chí chẳng thèm dừng ánh mắt ở chỗ tôi, Cảnh Mạc Vũ cứ thế đi qua người tôi. Bóng lưng của anh vẫn xa vời như ngày nào. Dù anh ở ngay trước mắt tôi, cũng chỉ giống ảo ảnh trong sa mạc hoang vắng.

Tôi gượng cười. Vào lúc này tôi còn chờ mong anh nói với tôi điều gì? Lẽ nào chúng tôi cùng ngồi xuống ôn lại chuyện cũ, kể chuyện gia đình, thể hiện tình anh em thân thiết?

Cảnh Mạc Vũ đi thẳng đến chiếc ghế tôi vừa rời đi. Anh ngồi xuống, tựa người vào thành ghế phía sau, bộ dạng thảnh thơi nhàn nhã.

"Ồ! Anh về rồi à?" Tề Lâm nhướng mày. Tuy anh ta nói chuyện với Cảnh Mạc Vũ nhưng ánh mắt lại hướng về chỗ tôi: "Anh cũng đến đây xem trò náo nhiệt? Hay định thò một chân vào?"

"Tôi không có sở thích như Tề thiếu..." Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, tảng băng trong đáy mắt anh tan đi ít nhiều: "Tôi không tranh thì thôi, nếu tranh, tôi không chỉ thò một chân."

Tề Lâm nghe ra hàm ý trong câu nói của anh, anh ta cười khan hai tiếng, không tiếp tục mở miệng.

Tôi đứng bất động, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi hình bóng của anh phản chiếu trên cửa kính. Do không khí lạnh, cửa kính mờ mờ hơi nước, tôi không thể nhìn thấy gương mặt điển trai lạnh lùng của anh, cũng không nhìn thấy ánh mắt sắc sảo của anh. Nhưng tôi có thể cảm nhận thấy, sự cô độc, kiêu ngạo và mạnh mẽ tỏa ra từ người anh theo năm tháng càng đậm đặc hơn.

Là anh, Cảnh Mạc Vũ, anh đã trở về.

Bắt gặp Cảnh Mạc Vũ, người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi còn chần chừ không biết có nên giơ thẻ bài liền thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi đến giao thẻ bài vào tay anh.

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại tư thế, nhẹ nhàng giơ thẻ bài trong tay.

Nhân viên bán đấu giá lập tức nói lớn tiếng: "Hai trăm năm mươi triệu! Số hai mươi chín đưa ra giá hai trăm năm mươi triệu, còn ai..."

"Không phải." Cảnh Mạc Vũ từ tốn mở miệng, thanh âm của anh lạnh lẽo như hàn ngọc dưới lòng đất: "Tôi ra giá ba trăm triệu."

Cả hội trường im bặt trong giây lát. Ông chủ Lâm kinh ngạc đứng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cảnh Mạc Vũ nhìn lại ông ta, khóe miệng anh nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng.

Ông chủ Lâm trầm tư vài giây, cuối cùng buông thẻ bài trong tay: "Nếu Cảnh tổng không nỡ bỏ thứ cậu yêu thích. Vậy thì lần này tôi nhường cho cậu."

"Cám ơn ý tốt của ông chủ Lâm, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng."

Cả hội trường không nhúc nhích, cho đến khi tiếng búa báo hiệu cuộc đấu giá ngã ngũ vang lên.

Tôi túm chặt vạt áo khoác, cũng không thể che giấu thân hình run lẩy bẩy. Tôi quay người đi ra cửa, một giọt nước mưa chảy trên cửa kính, lặng lẽ rơi xuống đất, tạo thành một vệt dài như giọt nước mắt.

Tôi đi qua cánh cửa tự động ra khỏi tòa nhà, nước mưa lẫn hoa tuyết đầu mùa tạt qua làn da tôi. Tôi không hề cảm thấy lạnh, chỉ thấy những chấm trắng trước mắt giống hoa tuyết bám trên lông mày và lông mi của anh trong một mùa đông nào đó...

Chú Tài thấy tôi ra ngoài liền mở cửa xe giúp tôi, nhưng tôi ngập ngừng không lên xe. Tôi quay lại quan sát cánh cửa tự động của tòa nhà. Ông chủ Lâm đang đi ra ngoài, theo sau ông ta là nhị thiếu gia của nhà họ Lâm miệng còn hôi sữa: "Ba, sao vừa rồi ba không nâng giá cao hơn. Chỉ ba trăm triệu thì anh ta lời quá."

"Con hiểu gì chứ?" Ông chủ Lâm kéo cổ áo jacket: "Cảnh Mạc Vũ đã tới đây, chắc chắn cậu ta sẽ không để mỏ khoáng sản của nhà họ Cảnh rơi vào tay người khác. Ba tranh với cậu ta, đồng nghĩa với việc nâng cao giá mua của cậu ta. Đến lúc đó, không những ba không ăn được miếng thịt còn đắc tội với cậu ta. Chi bằng lần này nhường lại cho cậu ta, tương lai còn không ít cơ hội kiếm tiền..."

"Cảnh Mạc Vũ là người thế nào mà ba có vẻ kiêng dè anh ta như vậy?"

"Nói tóm lại là nhân vật không thể đắc tội. Con hãy nhớ mặt Cảnh Mạc Vũ, sau này nếu có gặp thì nhớ khách sáo một chút..." Tình cờ nhìn thấy tôi, ông chủ Lâm lập tức ngậm miệng, ông ta gật đầu, mỉm cười lịch sự với tôi: "Cảnh tiểu thư, cô đang đợi người à?"

Tôi mỉm cười, không trả lời ông ta.

Ông ta cũng không nói gì thêm, lập tức lên chiếc xe sang trọng của ông ta. Tôi vẫn nghe thấy tiếng nhị thiếu gia họ Lâm lải nhải: "Ba, cô ta chẳng phải là Cảnh An Ngôn hay sao? Mấy hôm trước con gặp cô ta đi cùng Bill tại một party..."

Mãi cũng không thấy tôi lên xe, chú Tài liền cầm ô chạy ra đón tôi. Chiếc ô đen ngăn hoa tuyết trắng ở trên đầu: "Tiểu thư, tôi vừa nhìn thấy..."

Tôi xua tay ra hiệu chú đừng nói tiếp: "Núi đất đỏ vốn là tài sản ba cháu định để lại cho anh ấy. Bây giờ anh ấy bỏ tiền ra mua, không cần cháu bận tâm lo lắng, cũng là một việc tốt lành."

Chú Tài không phát biểu ý kiến, khi chú vô tình đưa mắt về cánh cửa tự động, thần sắc chú đột nhiên cứng đờ. Tôi dõi theo ánh mắt chú, quả nhiên chạm phải đồng tử sâu hun hút không thấy đáy của Cảnh Mạc Vũ.

Tôi và anh chỉ cách nhau một bước chân. Nhưng mưa tuyết trắng xóa rơi xuống giữa chúng tôi, làm chúng tôi phảng phất cách xa ngàn trùng.

Ánh mắt giao nhau chỉ một giây, nhưng có cảm giác lâu hơn bảy trăm hai mươi tư ngày.

Tôi nắm chặt vạt áo khoác, mũi bị đông lạnh đến mức tê liệt, hô hấp không thông thuận. Tôi cố gắng hít sâu hai hơi, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra câu "Anh có khỏe không?"

Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt, anh sải bước dài xuống cầu thang đá trước cửa tòa nhà.

"Cảnh Mạc Vũ!"

Khi anh bước đến bậc thang cuối, tôi cuối cùng cũng gọi tên anh.

 

 

Đọc tiếp : Hôn Nhân Không Tình Yêu - Chương 2


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên - Thi Định Nhu - Full

    Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên - Thi Định Nhu - Full

    Tình yêu như sợi tơ, mong manh nhưng chặt không đứt, bứt không lìa…
    Đôi lúc, vì quá yêu, nên mới phải chia xa. Vì quá quan tâm, nên phải từ bỏ. Mùa thu Bắc Kinh sáu năm trước, chàng kiến trúc Hoa kiều đẹp như người mẫu nam bước ra từ quảng cáo nước hoa CK, gặp gỡ và yêu say đắm cô sinh viên tỉnh lẻ Tạ Tiểu Thu.

    Chúc Một Ngày Tốt Lành - Nguyễn Nhật Ánh - Full

    Chúc Một Ngày Tốt Lành - Nguyễn Nhật Ánh - Full

    Bọn trẻ trước khi đi ngủ, vẫn có thể hào hứng chúc nhau một ngày tốt lành, dẫu ngày hôm đó chỉ còn có một mẩu. Ờ, một mẫu có khi chừng ba mươi phút thôi nhưng nếu đó là một mẩu tốt lành thì cuộc sống vẫn vô cùng tươi đẹp…

    Hạnh Phúc Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy - Xuân Thập Tam Thiếu - Full

    Hạnh Phúc Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy - Xuân Thập Tam Thiếu - Full

    Thứ Bảy hằng tuần, Thư Lộ thường tỉnh dậy vào lúc mười một giờ chín phút trưa, đồng hồ sinh học của cô có thể chuẩn xác đến vậy là nhờ hướng cửa sổ phòng ngủ.

    Lần đầu tiên đến xem nhà, Gia Tu từng nói, hướng này rất đẹp, phải đến trưa nắng mới rọi vào phòng.

     

    Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng - Trang Trang - Full

    Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng - Trang Trang - Full

    Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng kể về câu chuyện của Phùng Hy – một người phụ nữ đã hết lòng vì gia đình, nhưng rốt cuộc lại không có hạnh phúc. Cuộc hôn nhân với Điền Đại Vĩ kết thúc trong nỗi đau đớn ê chề, cô gặp lại người yêu cũ là Phụ Minh Ý trong hoàn cảnh hết sức éo le – những gì đẹp đẽ của quá khứ đã hoàn toàn vỡ vụn trong hiện thực.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.