Không yêu thì thế nào - Chương 13-14

Không yêu thì thế nào - Chương 13-14

Đăng ngày 07-09-2013
Không yêu thì thế nào - Chương 13-14

Chương 13

Không muốn lãng phí thời gian hưởng thụ bồn tắm tiện nghi của hắn, tôi tùy tiện dùng vòi sen tẩy sạch mọi dấu vết lưu lại sau đêm hoan ái. Trong làn nước ấm áp, cảm giác đau nhức trên người giảm đi đáng kể. Tôi tắt vòi hoa sen. Trong phòng tắm quả thật đã đặt sẵn một bộ áo ngủ, tôi nhìn nhãn mác trên gáy áo, quả nhiên là hợp với size của tôi, đúng là những người bọn đàn ông chọn để lên giường đều có cùng một dáng người như nhau. Quần áo của tôi ngày hôm qua đã bị xé rách tơi tả không thể mặc lại được, không biết ở đây hắn có nội y không nhỉ, nếu có chắc cũng là cỡ của tôi.

Tôi lau khô tóc bước ra ngoài, phòng ngủ không có ai, tôi đi vào phòng khách, chuẩn bị tìm quần áo Mặc Vũ đã chuẩn bị sẵn để về nhà.

Vừa vào phòng chợt nghe thấy tiếng hắn đang nói chuyện cùng ai đó, lòng tôi lập tức có dự cảm không tốt, đang định quay về phòng ngủ thì đã không kịp, bởi vì người đó đã bước vào đây, quả nhiên là An Bình. Chị ta sao lại đến đây? Chẳng lẽ là do hắn an bài sao?

"Sao mày lại ở đây?" An Bình kinh ngạc hô lên, sau đó biến thành phẫn nộ, nhìn thấy bộ áo ngủ trên người tôi, điều này chỉ có thể có một lí giải duy nhất – đêm qua tôi đã ở đây.

An Bình bước đến trước mặt tôi, đột nhiên đưa tay xé vạt áo ngủ của tôi, tôi không kịp phòng bị, nhất thời không phản ứng lại, chị ta cuối cùng cũng nhìn thấy những vết hôn dày đặc, kì thật nhìn cũng đã đoán được, căn bản chị ta không cần phải dùng cách này để xác nhận.

"Mày-----giỏi----------giỏi lắm!" An Bình phẫn nộ phát run hô lên, "Tao quả nhiên không nhìn lầm mày!" Nói xong chị  ta giơ bàn tay rảnh rang kia, vào thời khắc bàn tay đó định giáng xuống mặt tôi một cái tát thì đã bị bàn tay khác ngăn lại.

"Sarah, cô hẳn là biết đánh người phụ nữ của tôi thì sẽ phải gánh chịu hậu quả gì chứ?" Ánh mắt Mặc Vũ trở nên nguy hiểm mà lạnh lùng.

"Người phụ nữ của anh? Nó sao?" An Bình chỉ ngón tay vào tôi, cười lạnh nói: "Em mới chính là bạn gái của anh."

"Đã không phải là vậy nữa." Mặc Vũ mặt vẫn không chút thay đổi, buông tay chị ta ra.

"Không phải? Đừng nói với em bạn gái mới của anh chính là nó!" An Bình hung hăng nhìn tôi chằm chằm, nếu hôm nay không phải tôi mà là một cô gái khác, chị ta có thể sẽ không mất lí trí như vậy.

Mặc Vũ vẫn thản nhiên nói: "Tổn thất của cô tôi sẽ bồi thường, tôi sẽ giúp tài sản của công ty Bình An gia tăng gấp đôi."

"Cảm ơn anh đã cho tôi biết giá trị của mình." Nói xong An Bình chuyển hướng nhìn sang tôi, "Sẽ có một ngày, mày cũng có kết cục như vậy, đến lúc đó để tao xem giá trị của mày là bao nhiêu." Ánh mắt của chị ta tràn đầy sự nguyền rủa cay độc, bất quá chị ta không biết, tôi không hề sợ kết cục đó một chút nào.

Chị ta hai tay nắm chặt, mặt trở nên trắng bệch, cố gắng khắc chế sự tức giận, không biết là vì bị Mặc Vũ uy hiếp, hay là cuối cùng chị ta cũng muốn giữ lại một chút kiêu ngạo mà thành ra như thế, chị ta cũng không muốn đánh tôi nữa mà chỉ trợn mắt nhìn chằm chằm tôi thật lâu, sau đó xoay người bỏ đi không nói một lời nào.

Tôi nhìn bóng dáng đang rời đi ấy, đây là người chị tranh đấu cùng tôi suốt từ nhỏ đến giờ, trong trí nhớ, tôi từng kêu chị ta là chị gái vài ngày. Chính là chị ta, quyết không cho baba có chút quan tâm ân cần nào với tôi, cho dù là người thân của tôi, chính là mẹ ruột tôi, cũng không biểu lộ một chút ôn nhu nào, nếu không muốn chị ta khóc nháo, mọi người trong nhà đều phải dựa theo ý chị ta mà đối đãi với tôi, nhất cử nhất động đều nghe theo, tôi sớm đã thành thói quen không có gia đình, Ngải nhị thường nói tôi lạnh lùng, mà lúc này đây coi như tôi đã trả được phần nào nỗi uất ức của mình trong suốt ngần ấy năm, nhưng khi thấy bóng chị ta rời đi, tôi cũng không thấy khoái cảm trả thù một chút nào.

"Em muốn uống gì, café hay trà sữa?" Mặc Vũ vỗ vỗ hai má tôi, nhờ đó tôi mới chậm rãi khôi phục lại tinh thần, nam nhân này, cư nhiên có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Anh là cố ý, là anh muốn cho An Bình thấy cảnh này sao?" Tôi lạnh lùng theo dõi bóng dáng hắn, nhìn hắn đi vào phòng bếp rồi lại trở ra.

"Vẫn là uống trà sữa vậy." Hắn đem một tách trà sữa đặt trước mặt tôi.

"Là anh muốn An Bình đến nơi này." Tôi vẫn lạnh lùng nhìn chăm chú hắn, muốn từ trên mặt hắn đọc ra được chút gì đấy.

Hắn nhấc tay làm tư thế đầu hàng, "Anh vốn hẹn An Bình đến công ty bàn công việc, hôm nay lại đến trễ, ai ngờ cô ấy lại tìm tới đây. Em cũng thấy đấy, nếu em không ra khỏi phòng ngủ, cô ấy căn bản sẽ không biết em ở đây, hết thảy đều là ngoài ý muốn."

"Thật sự là như vậy sao?" Tôi không tin tất cả những chuyện này đều là ngoài ý muốn.

"Kì thật đây chẳng phải là kết quả mà em muốn sao?" Hắn nở nụ cười.

Tôi nhất thời không nói gì, cũng đúng, đây đúng là tình cảnh mà tôi muốn, thậm chí mấy lần trước kia khi hôn môi hắn, tôi đều mong muốn An Bình bắt gặp được, lúc này đây thật sự tôi đã hoàn toàn trả được thù, nhưng tôi không cảm thấy bất kì cảm giác vui sướng nào, trong chuyện này, rất khó nói giữa tôi và An Bình là ai thắng ai thua.

"Được rồi, đi thay quần áo đi, anh đưa em đi ăn." Nói xong hắn lại vỗ vỗ hai má tôi, thật giống như đang đối với sủng vật. Tôi lúc này mới nhớ đến, hôm qua không ăn cơm tối, trải qua một đêm mệt rã rời, hiện tại tôi cũng có cảm giác đói rồi.

Trong phòng thay đồ đã có sẵn một bộ quần áo nữ, tôi cầm chiếc váy trắng mặc vào, hoàn toàn không nghĩ rằng chiếc váy lại vừa vặn với tôi như vậy.

Bước ra khỏi phòng liền đụng phải ánh mắt vừa lòng của hắn, "Quần áo là do anh nhờ chuyên gia làm cho em, xem ra con mắt của anh thật chuẩn."

Điều hắn nói cũng không phải là không đúng, bất quá tôi vẫn bình tĩnh cười nhạo, "Chỉ là một đêm xuân nồng, anh không cần phải chuẩn bị nhiều như vậy."

Hắn nghe xong cười ha ha, bắt lấy một bên tay tôi, kéo tôi ra người, "Cô gái ngốc, em còn giả bộ hồ đồ sao? Sau này chỉ sợ em còn muốn trú ngụ ở đây một thời gian dài đấy, em cho là An Bình có thể buông tha em dễ dàng như vậy sao?"

"Từ nhỏ chúng tôi đã như nước với lửa, tuy rằng đã ở An gia mười mấy năm, sớm muộn gì tôi cũng phải rời khỏi nơi đó, nhưng khẳng định không phải là lúc này." Tôi thoát khỏi cái ôm của hắn.

"Ok, tóm lại em tùy ý muốn đến đây lúc nào cũng được, chỗ này luôn rộng cửa chào đón em." Nói xong, hắn cúi người làm động tác hoan nghênh tôi.

"Thế ra tôi làm bạn gái mới của anh à? Chúng ta chỉ có tình dục mà không có tình yêu, có lẽ nên nói là nhân tình thì càng đúng hơn." Tôi không khỏi cười lạnh.

Hắn lựa chọn từ chối cho ý kiến, "Là cái gì đố với anh cũng như nhau thôi."

"Được rồi, chờ đến lúc tôi không có nhà rồi hẵng tính, hiện tại đưa tôi đi mua thuốc được chứ." Thân thể vẫn rất mệt mỏi, đã có sẵn tài xế, tôi đương nhiên không muốn ngồi đợi taxi.

Nhìn thấy hắn nhướn mày nghi hoặc, tôi biết hắn hiểu lầm, "Yên tâm, tôi không có yếu ớt như vậy, trên người ngoại thương nội thương đều không có, tôi chỉ muốn đi mua thuốc tránh thai thôi." Tuy rằng đêm qua tôi uống rượu, nhưng tôi vẫn nhớ rõ hắn không sử dụng bất kì biện pháp tránh thai nào.

Hắn cười cười, từ trong hộc tủ ở phòng ngủ lấy ra một lọ thuốc, "Mười tám tuổi đã làm mẹ quả thật là hơi sớm, em có thể dùng thứ này."

Thấy tôi do dự chần chừ, hắn cười nói, "Yên tâm, đây tuyệt đối là thuốc tránh thai đáng tin cậy, anh cũng không có ý định lừa gạt em."

Không biết vì điều gì, lòng tôi vẫn là tin hắn, uống xong viên thuốc, chỉ nghe hắn nói: "Nhưng phụ nữ uống thuốc tránh thai là không tốt cho sức khỏe, lần sau anh sẽ dùng áo mưa."

Tôi hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, không rõ sao lại có người vô sỉ đến cả trong lời nói thế này. "Không cần lo, sẽ không có lần sau đâu, nếu có đến nhà thuốc tôi cũng sẽ chỉ mua một liều thôi."

Hắn theo thói quen nhíu nhíu mi, không phản ứng trước lời nói của tôi, cầm lấy chìa khóa xe, "Đi thôi, đi ăn cơm trước, sau đó anh đưa em về nhà."

Chương 14

Đẩy cửa bước vào, tôi liền cảm thấy được một cảm giác bất thường, hình ảnh trước mắt làm cho tôi kinh hãi. Cả đại sảnh là một mớ hỗn độn thê thảm, từ trên bàn xuống dưới đất, từ mặt đát đến vách tường, chén trà, bình hoa, tất cả mọi thứ, đều do An Bình đập phát, ngay cả chiếc ghế salon cũng bị đẩy ngã trên mặt đất. Xem ra lúc ở nhà trọ của Mặc Vũ, chị ta là cố gắng duy trì chút lí trí cuối cùng, về nhà là bùng phát ra hết thảy.

An Bình nằm trong lòng baba, khóc rống lên, mẹ đang đứng một bên, cũng không còn vẻ bình tĩnh nho nhã nữa, liên tiếp hỏi, "Này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

Nhìn thấy tôi trở về, mẹ đem ánh mắt nghi hoặc hướng về tôi, An Bình cũng ngừng khóc, từ trong lòng baba ngẩng đầu lên nhìn tôi. "Bà không nên hỏi tôi vì sao lại thế này, vẫn là nên hỏi con gái bảo bối của bà ấy, hỏi xem nó đã làm ra cái chuyện tốt đẹp gì." An Bình oán hận nói với mẹ tôi.

"An Tịnh, đã xảy ra chuyện gì? Con và An Bình sao lại thành ra thế này?" Mẹ giữ chặt tôi, có chút bối rối, từ nhỏ đến lớn, mẹ chứng kiến không biết bao trận chiến giữa tôi và An Bình, lúc này đây, bà cảm giác được sự việc lần này không phải là việc tầm thường nữa rồi.

Tôi im lặng không nói gì.

"Con nói mau lên, có gì hiểu lầm thì mau giải thích là được rồi, con xem An Bình khóc thành như vậy." Mẹ sốt ruột nói.

"Không có gì." Tôi lãnh đạm trả lời mẹ. Nghe được vẻ lo lắng trong lời nói của mẹ, không biết là lo lắng cho An Bình hay là lo lắng cho tôi đây. Từ nhỏ, baba vẫn luôn quan tâm chắm sóc duy mình An Bình, điều này tôi có thể coi là đương nhiên, vì ông cũng không phải là ba đẻ của tôi, mỗi lần mẹ đều chỉ biết phụng phịu chỉ dạy tôi, nhưng đối với An Bình lại rất cẩn thận tươi cười, khiến cho tôi luôn cảm thấy tủi thân và đau khổ. Dần dần tôi học được cách dùng gương mặt lạnh lùng đối đãi với mọi người xung quanh.

"Không có gì, mày dám nói là không có gì à?" An Bình vọt tới trước mặt tôi, giơ tay định cho tôi một bạt tai, tay giơ lên rồi nhưng vẫn không giáng xuống, thì ra chị ta vẫn còn nhớ đến lời cảnh cáo của Mặc Vũ ngày hôm nay, tôi nở nụ cười, thì ra tình cờ tôi đã tìm được cho mình một chỗ hậu thuẫn vô cùng cường đại.

Điều đó càng thêm kích thích chị ta, chị chỉa tay vào người tôi, như là đang đụng vào một thứ đồ ô uế dơ bẩn, ánh mắt cũng nhìn vào mẹ tôi, "Chính là con gái của bà, nó cướp bạn trai tôi, tối hôm qua đã bò lên giường của hắn. Tôi về nước mới được mấy tháng ngắn ngủi, nó vài lần cả đêm không về, bà cho rằng nó đi đâu, làm gì, chung qui cũng là đi quyến rũ đàn ông thôi. Bà dạy con bà chắc chắn là phải hơn tôi, hiện tại tốt lắm, bà có thể vừa lòng rồi, nó dụ dỗ đàn ông còn hơn cả tôi, nó quyến rũ đàn ông còn hơn cả tôi!" Mẹ run run đôi môi, một câu cũng không nói nên lời, sắc mặt tái nhợt trông thật đáng sợ. Tôi chán ghét khi nhìn thấy An Bình, chị ta không dám trút giận lên tôi nên đem cả khối lửa giận dữ trút hết lên người mẹ tôi.

"Đừng nói nữa, An Bình, con càng nói càng vô lí." Baba quát lên, trên trán đã nổi gân xanh, theo tôi thấy thì những lời nói của An Bình cũng làm cho ông ta một phen chấn kinh rồi.

"An Tịnh, con thật sự kết giao với Mặc Vũ sao?" Tôi vẫn im lặng như trước, ông lại nói tiếp: "Trước đây khi An Bình kết giao với nó, baba cũng đã nói, người này không phải là loại người đơn giản, An Bình tùy hứng, baba không quản được, con cũng không nên không biết phép tắc như vậy." Vô luận như thế nào, tôi đều thật sự cảm kích baba tôi vào lúc này còn có thể nói ra những câu như vậy.

"Con không kết giao với Mặc Vũ." , "Mày gạt ai chứ!" Tôi còn chưa nói xong đã bị An Bình lớn tiếng gạt đi, tôi lạnh lùng nhìn chị ta một cái rồi nói tiếp "Tôi chỉ là nhân tình của anh ta mà thôi."

Một câu nói ngắn ngủi nhưng lại chính là ngòi nổ của một đợt pháo lớn. "Con nói sao?" Baba đang đứng bỗng ngồi phịch xuống sofa, nháy mắt trông ông như già đi rất nhiều, "Vì sao? Vì sao con lại mất tự trọng như vậy?" Khí lực của ông dường như đã nhỏ đi rất nhiều.

"Nó vốn dĩ vẫn thấp hèn như thế mà!" An Bình nhìn tôi càng thêm oán thù. Tôi đã nói tôi là nhân tình của Mặc Vũ, cũng sẽ không tranh giành vị trí bạn gái của chị ta, sao chị ta trông lại còn căm hận tôi hơn nữa chứ.

"Đúng vậy, có lẽ thế, dù sao tôi cũng là con riêng của nhân tình. Có thể làm tình nhân của Mặc Vũ, vẫn còn hơn mẹ tôi, tôi xem như đã hơn rồi." Tôi cười lạnh nói.

"An Tịnh!" Mẹ bật tiếng khóc nức nở, chạy tới đỡ lấy ba tôi, lúc này tôi mới phát hiện sắc mặt baba tôi đỏ bừng lên, tay để trước ngực, thở ồ ồ lên từng chập, tựa hồ như hít thở không thông.

"Mau gọi bác sĩ!" An Bình cũng vội chạy qua đỡ lấy baba, tay đẩy mẹ tôi ra, "Đều là do hai mẹ con hồ li tinh các người hại, tránh ra!" Nói xong lại vội kêu người tới, mấy người giúp việc giúp đưa baba lên phòng ngủ, Chu quản gia cũng vội gọi điện thoại gọi xe cấp cứu.

Lộn xộn một hồi, mẹ tôi vẫn yên lặng đứng đó, đôi môi tái nhợt không một chút máu, tôi cũng không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành thế này, không thể cứu vãn được, tôi chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, cho đến khi một cái tát giáng mạnh xuống mặt tôi, đến khi hai má tôi sưng đỏ lên, khoang miệng tràn lên mùi máu tươi nồng đậm.

"Mày giỏi lắm, sao tao lại sinh ra đứa con không biết liêm sỉ như mày chứ, từ nhỏ tao đã nghiêm khắc dạy dỗ mày, chính là hi vọng mày sẽ có năng lực xuất chúng, có thể để baba mày thừa nhận mày, ai ngờ mày lại thấp hèn sa đọa như vậy, sớm biết thế, lúc mới sinh ra mày, tao nên bóp chết mày đi, giờ đỡ phải gánh cái nghiệp chướng này. Nếu baba mày mà có mệnh hệ gì, mày sẽ hối hận cả đời. Mày cút đi cho tao! Cút càng xa càng tốt, đời này tao không bao giờ muốn gặp mày nữa!" Mẹ vừa khóc vừa mắng, tay vẫn không ngừng đánh tôi, mà tôi vẫn không hề nhúc nhích để mặc bà vô thức làm loạn trên người mình.

Cuối cùng mẹ cũng ngừng khóc, bà nghiêm khuôn mặt tái nhợt, tóc rối lộn xộn, tôi đột nhiên phát hiện một khi vẻ tao nhã của mẹ không còn, mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ già nua gầy yếu, trong lòng bà, baba và An Bình rất quan trọng, vì thế cũng đã đến lúc tôi phải rời đi rồi.

"Con đi đây, mama à, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe." Tôi nhớ đã nhiều năm rồi không kêu mẹ là mama, chỉ gọi là mẹ, tựa hồ như chỉ có khoảng thời gian trước khi tôi bước vào An gia, tôi và mẹ mới có thể có được tình cảm mẫu tử ngọt ngào.

Không mang theo thứ gì khác ngoài chiếc balo trên lưng, tôi bước ra ngoài, tôi không hề thấy bất ngờ khi nhìn thấy chiếc xe màu đen vẫn đứng lặng chờ trước cổng.

Tôi không nói lời nào liền lên xe, đến khi ngồi vào chỗ, tôi mới phát hiện toàn thân mình đều vô lực, mệt mỏi rã rời, muốn làm gì cũng không còn sức nữa.

"Mặt em bị sao thế?" Hắn đưa tay xoa hai bên má tôi, sự đụng chạm này làm tôi phát hiện hai má mình đau quá, thật sự là rất đau. "Không có gì, qua hai ngày là sẽ khỏi." Chỉ sợ nỗi đau trong lòng vĩnh viễn cũng không thể xóa đi được.

"Là An Bình làm à?" Hắn bình tĩnh hỏi, ánh mắt đen tối mà nguy hiểm, đại khái là lời cảnh cáo của hắn có rất ít người dám không nghe.

Tôi lắc đầu, "Là mẹ tôi."

Hắn không thèm nói thêm gì nữa, từ túi sau lưng rút ra một chiếc khăn tay chấm chấm vào cổ tôi, "Chỗ này của em bị chảy máu." Chắc là do bị móng tay của mẹ tôi cào trúng.

Tôi không có khí lực nói chuyện, tùy ý hắn lau khô vết máu, lại thay tôi cột lại mái tóc dài. Trông tôi lúc này thật chật vật. Làm xong mọi việc, hắn cũng không vội khởi động xe mà là giúp tôi ổn định lại chỗ ngồi.

Thật lâu sau tôi mới mở miệng, "Tôi làm nhân tình của anh nhé."

Hắn không nói gì, tôi tự nhủ phải nói tiếp câu nói còn bỏ dở, "Nhưng tôi có một điều kiện, anh phải tặng cho tôi một viên kim cương trước đã, không phải là viên kim cương bình thường, nhất định phải là viên có giá trị cao nhất, việc này với anh mà nói là không có vấn đề gì đúng không?"

Hắn vẫn không trả lời tôi, chỉ lấy điện thoại ra, bấm một dãy số, hắn nói tiếng Anh với một người tên là Simon, bảo người này gửi cho hắn viên kim cương có tên là Holy Heart. Tắt điện thoại, hắn nói: ‘Trong nhà anh ở Mĩ vừa hay có một viên kim cương cũng không tồi, là viên kim cương làm trang sức trên vương miện đã truyền qua ba đời trong hoàng gia Anh. Anh lập tức cho người mang qua đây, ngày mai là em có thể nhìn thấy nó." Hắn cư nhiên từ đầu tới cuối cũng không hỏi tôi vì sao lại đưa ra yêu cầu đó.

"Được rồi, bây giờ về nhà thôi."

Về nhà? Tôi đờ đẫn quay nhìn biệt thự An gia, một chiếc xe cứu thương đang lao ra từ phía đó, tôi biêt là baba tôi đang ở trong chiếc xe đó.

"Lái xe đi, đến chỗ của anh." Tôi vẫn đờ đẫn như trước. Bởi vì tôi biết, chỉ có làm cho lòng mình lạnh đi, mới có thể không bị đau.

Mặc dù đã từng quan hệ xác thịt cùng nhau, tôi vẫn không có thói quen ngủ cùng người khác, nhất là khi hai người mặc áo ngủ mỏng tang lại nằm sát nhau như vậy, hắn nằm bên cạnh tôi, cứng ngắc như pho tượng thạch cao, cũng may hắn biết hôm nay tôi không khỏe, hắn cũng chỉ nằm bên cạnh tôi, ngoài ra cũng không làm gì khác.

Một lúc lâu sau, cơ thể tôi rốt cục cũng trầm tĩnh lại, tôi nằm theo tư thế ngủ quen thuộc, cơn buồn ngủ cũng bắt đầu xâm chiếm lấy tôi. Bỗng nhiên tôi nghe được tiếng kêu "Ôi" của hắn, tay hắn để phía dưới hạ thân, tôi lập tức vùng dậy, nhanh chóng hiểu ra sự tình. Từ nhỏ đến lớn tôi có thói quen vừa ngủ vừa cuộn tròn ôm lấy gối, đây chính là tư thế nằm của thai nhi trong tử cung, nghe nói chỉ có những người thiếu cảm giác an toàn mới có tư thế ngủ như vậy. Mà tôi lúc nãy mơ mơ màng màng không biết đã co chân thúc trúng hắn, khó trách hắn lại kêu đau thảm thiết như vậy.

"Thật xin lỗi." Mặt tôi lập tức đỏ lên, vốn cũng không muốn giải thích, huống chi chỗ bị thương lại là chỗ đó. Đại khái khắp thiên hạ cũng không có người nhân tình  nào như tôi, ngày đầu tiên đã tấn công chỗ hiểm của người tình.

Hắn thật còn có thể nói giỡn với tôi: "Không nghĩ em lại là phần tử khủng bố trên giường như vậy, xem ra anh không dạy dỗ em là không được rồi." Nói xong, hắn ôm tôi vào trong ngực, để tôi duỗi thẳng chân, lại thấy đùi hắn đè lên chân tôi, chẳng khác gì muốn nắn thẳng chân tôi, cái này đừng nói là tôi làm loạn, ngay cả trở mình cũng rất khó khăn. Còn về bộ áo ngủ mỏng manh vướng víu kia, hắn cũng ném qua một bên, dù sao mặc loại áo quần này cũng coi như là không mặc.

"Anh vẫn ổn chứ?" Tôi nhịn không được lại hỏi, hi vọng cú thúc vừa rồi cũng không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn.

"Em thấy anh có vẻ như bị gì sao?" Nói xong tôi lập tức thấy có vật gì đó cứng cứng đâm vào người mình, người thông minh sẽ biết đây chính là lúc cần phải im lặng, tôi không dám cử động thân người. "Ngủ." Hắn ôm tôi, nói vỏn vẹn một chữ này, ngoài ra cũng không làm gì khác. Vốn nghĩ bị người khác ôm rất khó ngủ, cũng không nghĩ đến tôi lại nhanh chóng chìm vào mộng đẹp như vậy. Tôi ngủ thẳng giấc đến tận bình minh.

 

 

Đọc tiếp : Không yêu thì thế nào - Chương 15-16


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi - Hồng Phi Nhan - Full

    Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi - Hồng Phi Nhan - Full

    “Có một số tội, không bị pháp luật trừng trị, thì chỉ còn một cách khác là cho cô xuống địa ngục”. Tập Bác Niên kè sát vào tai cô, cười lạnh. Chín tháng sau, cô gắng gượng mang thai bị đuổi về nhà chồng, họ chào đón cô chỉ bằng một chậu nước dơ bẩn, cùng với đơn thỏa thuận ly hơn thật mỏng.

    Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất - Bạch Lạc Mai - Full

    Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất - Bạch Lạc Mai - Full

    Chúng ta luôn mong mỏi người khác đến cứu rỗi, lại không biết con người chỉ có tự cứu mình rồi mới có thể cứu người. Chúng ta luôn ở trong biển biếc của mình, kể chuyện nương dâu của người ta, lại không biết có một ngày, nương dâu của mình vừa khéo là biển biếc của người khác. Ván cờ nhân sinh này, nếu cố chấp phải đi tiếp theo cách nghĩ của mình, kết quả sẽ là cả ván đều thua, non sông đều mất.

    Tịch Mịch - Phỉ Ngã Tư Tồn - Full

    Tịch Mịch - Phỉ Ngã Tư Tồn - Full

    Con đường của đế vương là con đường tịch mịch nhất thế gian. Và tình yêu của bậc đế vương cũng vô cùng tịch mịch…

    Mèo Hoang Bé Nhỏ Từ Đâu Tới - Mạc Nhan - Full

    Mèo Hoang Bé Nhỏ Từ Đâu Tới - Mạc Nhan - Full

    Con “Mèo hoang nhỏ” không biết từ đâu tới này vậy mà lại ngủ ở cửa nhà của một người đàn ông xa lạ

    Ăn uống trắng trợn không phải trả tiền đã không nói, lại còn nói với người ta ba chữ “Em yêu anh”!

    Hắn hoàn toàn không quen biết nàng được không? Đây không phải là cách thức mới để níu kéo nhau đi?

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

     

    rao vat dalat, du lich da lat, Game Mobile hot, tải game di động, game di động miễn phí, game mobile hay, tai game di dong free, tải game, game free, game cho dien thoai, tai game dien thoai, download game, game mobile, tai game di dong mien phi, tải game, tải game miễn phí, tai game hay, game mien phi, tai game mien phi, game cho android, game cho IOS, game cho Java, ung dung mien phi, tai ung dung di dong, cho thue am thanh anh sang, to chuc su kien, cty to chuc su kien, tổ chức sự kiện, cty tổ chức sự kiện, cho thuê âm thanh ánh sáng, thiet ke biet thu, biet thu dep, biet thu, mau noi that, noi that dep, thiet ke noi that, thiet ke noi that van phong, thiet ke noi that can ho, thiet ke noi that karaoke, thiet ke noi that biet thu, thiet ke noi that nha pho, thiet ke noi that nha hang, thiet ke noi that showroom, thiet ke noi that bar cafe, thiet ke noi that khach san, khong gian moi, biet thu hien dai, biet thu nha pho, biet thu san vuon, thiet ke noi that, thi cong biet thu, mau nha dep
    Truyện Ngắn Plus
    Rated 4.5/5 based on 2516 reviews