Ngôn Tình > Ngày Kết Hôn Không Nắng - Công Tử Khanh Thành - Full

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Công Tử Khanh Thành - Full

Đăng ngày 10-11-2013
Ngày Kết Hôn Không Nắng - Công Tử Khanh Thành - Full

 

Tác phẩm : Ngày Kết Hôn Không Nắng.

Tác giả: Công Tử Khanh Thành.

Tình trạng : Đang tiến hành

Nguồn : greenhousenovels.wordpress.com

Độ dài: 50 chương + 1 chương đại kết cục.

 

Tắt đèn, hai người nằm trên giường, An Mục dựa vào lòng anh khẽ nói: “Trên người anh có mùi?”

Hà Mặc Dương bắt được bàn tay nhỏ bé đang lộn xộn của cô đặt trên bụng, đôi môi xấu xa tiếp cận qua, hỏi: “Mùi gì?”

An Mục không cần suy nghĩ, đáp: “Mùi vị đàn ông.”

Hà Mặc Dương cười đậm, ôm đầu cô vào trong ngực mình: “Em ngửi thấy sao?”

Khuôn mặt An Mục dán vào lồng ngực nóng rực của anh, ngoài miệng không buông tha người: “Mùa xuân đến rồi, có thể là mùi vị gì chứ?”

 

Vận mệnh là một thứ gì đó rất kỳ diệu, bất giác chúng ta bước vào cuộc đời ai đó mà không hề hay biết, Hà Mặc Dương muốn anh và An Mục là như vậy, 6 năm trước là như thế nào, thì 6 năm sau nhất định cũng phải như vậy, cho dù dùng mọi thủ đoạn, Hà Mặc Dương vốn không phải là người tín nam tín nữ, giở chút thủ đoạn thì có sao đâu, sau đó cô đã trở về, mang theo sự dè dặt và bất an trở về bên anh, mà anh nhìn vào ánh mắt của cô vẫn không hiểu sự lặng lẽ cam chịu đó… …

 

Đọc truyện :

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 1

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 2

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 3

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 4

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 5

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 6

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 7

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 8

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 9

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 10

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 11

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 12

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 13

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 14

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 15

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 16

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 17

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 18

 

Ngày Kết Hôn Không Nắng - Chương 19

 


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    "Tôi" là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi trội nhưng lại khá bạo gan. Bạn thân tôi thì lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Sau bốn năm ở đại học, tôi không ra trường đi làm ngay mà tiếp tục học nghiên cứu sinh trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tiếp tục được hưởng cuộc sống an nhàn, vô lo vô nghĩ của đời học sinh, tiếp tục đắm mình trong những mối tình cuồng nhiệt của tuổi trẻ...

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Ngàn năm trước, nàng chỉ là một tiểu yêu hoa sơn trà, hắn là Trung Thiên vương chưởng quản Trung Thiên.

     Hội Hoa Triêu (trăm hoa đua nở) được tổ chức trăm năm một lần, trước mặt mọi người nàng hướng hắn bày tỏ, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.

     

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.