Người Chồng Máu Lạnh - Chương 3-4

Người Chồng Máu Lạnh - Chương 3-4

Đăng ngày 30-12-2013
Người Chồng Máu Lạnh - Chương 3-4

Chương 3:

 

“Này” một bàn tay đột nhiên chụp lên bả vai cô, vỗ một cái khá mạnh, người Tử Lạc khẽ lắc một chút, khí lực người này cũng thật lớn a, cũng may là thân thể gầy yếu của cô còn chưa ôm mặt đất a.

 

“Đang suy nghĩ cái gì vậy?” Một cô gái đi lại trước mặt cô, nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, nhìn thấy vẻ mặt xuân sắc của cô, có cần phải như vậy không a, cô gái nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của cô, ánh mắt cũng mỉm cười, nhìn thấy cô say xưa ngắm nhìn vòng trang sức trên tay, cảm giác như chiếc vòng này có thể ăn vậy, nhưng chiếc vòng này đâu thể ăn a, sao lại có thể nhìn đắm đuối thế chứ?

 

“Không có gì.” Da đầu Tử Lạc khẽ run lên, tiếp tục phô tô tài liệu trong tay, nhưng khóe môi của cô lại luôn cong cong.

 

“Còn nói là không có gì, mặt hồng như vậy, nhất định là đang nhớ Ôn Vũ Nhiên phải không?” Cô gái này nhất định không buông tha cho Tử Lạc, rõ ràng là đang nhớ đến bạn trai của mình, phản ứng của cô lại giống như tiểu bạch thỏ, thật sự khiến người khác không thể nói được gì.

 

Mặt Tử Lạc đỏ tía tai, quả nhiên là, cô đã thấy gương mặt đỏ tới tận mang tai của Tử Lạc, Tử Lạc vẫn giống như hồi còn đi học, thực dễ dàng đỏ mặt, hiện tại đàn ông đỏ mặt đã không nhiều, phụ nữ đỏ mặt cũng sẽ không nhiều a.

 

“Cái gì đây, đáng giận, Lạc Lạc, cậu có phải hay không rất dễ bị bắt nạt a, cậu tới đây là để thực tập chứ không phải làm những việc linh tinh này.” cô gái nhìn thấy trước mặt Tử Lạc một đống thứ đồ, liền hiểu ra, cô lại bị nhờ vả nhiều việc. Chỉ biết bắt nạt Tử Lạc, tính cách như một con cừu nhỏ. Một ngày nào đó, Tử Lạc sẽ bị bọn hắn khiến cho mệt chết.

 

Những người này thực sự là vô nhân tính.

 

“Tình Tình, không phải đâu, nhưng việc này là mình sẵn lòng làm, cậu cũng biết mình không biết cái gì cả, cũng lại không thông minh, hơn nữa, như vầy tốt lắm, có thể học được rất nhiều thứ, cậu xem, bây giờ tớ đã tốt hơn trước rất nhiều.” Tử Lạc lắc lắc đầu, trên mặt vẫn là nụ cười thản nhiên, tính tình cô vốn đã tốt bụng, hơn nữa, làm nhiều một chút cũng sẽ tiêu mỡ nha.

 

Đường Tình liếc mắt nhìn cô một cái, dùng ngón tay chỉ vào trán của cô,  “Tính cách này của câu, sớm hay muộn cũng sẽ bị người ta hại chết.” Tử lạc chỉ mỉm cười, cô vốn đơn giản như vậy, cũng thích đơn giản, như vậy không tốt hay sao?

 

Cô cầm lên một bức tranh vẽ, ngắm nhìn từng đường văn hoa tinh tế, không biết là nét bút của ai, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve bức tranh, bá đạo và khoa trương, nhất là về màu sắc, màu đen cùng màu xanh đậm, đều là màu u ám, lại phối thêm nhưng đường nét màu vàng kim tôn lên vẻ quý phái không gì sánh bằng.

 

Cô mở trang kế tiếp, ở trước mắt xuất hiện một cái tên, Lê Duệ Húc.

 

Cô thích những thiết kế như vậy, lần đầu tiên, đối với cái tên xa lạ này cảm thấy tò mò, không biết người này như thế nào, lại có thể vẽ ra một thứ hoàn mĩ như vậy.

 

Ánh mắt của cô hơi cong lên, khóe môi mỏng nhẹ nhàng cong lên, một nụ cười như gió lướt qua, khiến cho người khác cảm thấy thoải mái.

 

Đường Tình có chút xem thường cô, cô gái này lại ngẩn người vì cái gì vậy a, bức tranh này có cái gì để xem chứ, cô dựa người vào chiếc tủ bên cạnh, khó mà những giây phút thảnh thơi hưởng thụ như vậy, tốt nhiệp, tự hồ nụ cười của cô càng ít đi.

 

Chương 4:

 

Cô nghiêng đầu nhìn gương mặt tươi cười của Tử Lạc, đột nhiên trong lúc này, cảm giác như có một ánh sáng nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể của cô, gương mặt Tử Lạc thánh khiết vô cùng, cô vốn rất bình thường, lúc này lại lộ ra vẻ xuất thần, ôn nhu và tinh tế, Đường Tinh nhận ra mười mấy năm nay, cô luôn cảm thấy trên người Tử Lạc luôn có sự ôn nhu mà người khác không có, có thể chính là ở điểm này.

 

Cho nên mới nói,  Vũ Nhiên kia thật đúng là biết nhìn người, khiến cô gái này với hắn một mực chung tình, chính là, cô không hiểu, rõ ràng Tử Lạc có thể tìm được một công việc tốt hơn, lấy một người như Vũ Nhiên, ở công ty của hắn tìm một công việc là không thành vấn đề, vì cái gì, cô gái này lại không muốn nhận diễm phúc đấy.

 

Kì lạ, thật kì lạ, cô lại nhìn lướt qua Tử Lạc, đối với cô ấy hâm mộ lại ghen tị.

 

Khi Tử Lạc lau lau mồ hôi trên trán đã là tan sở, thời gian này cô không nhàn rỗi chút nào, có thể đúng như câu nói đó, mệt cũng rất vui vẻ. Cho nên, Tử Lạc tuy là rất mệt, nhưng cô lại cảm thấy rất vui, rất thích.

 

Cô khoác chiếc túi lên vai, nhìn đồng hồ, trong mắt lại hiện lên chút lo lắng, sắp muộn rồi, cô sắp bị muộn rồi.

 

Bên ngoài, trời mua thu se lạnh, rốt cuộc khi tan việc có cảm giác mát mể, gió khẽ thổi vào da cô, cảm giác thoải mái nói không lên lời, cô không ngừng tiêu sai bước đi, có khi còn chạy chậm, trên vẻ mặt lo lắng ngày càng nhiều.

 

Cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, đứng trước một tòa nhà hàng tây vô cùng trang trọng, bước đi có chút chần chờ, cô nhìn nhìn quần áo của mình, thực sự là không hợp với chỗ này chút nào, cô khẽ thở dài ra, rất nhanh lại khôi phục tinh thần, cô đi vào, một mùi hương nhờ gió thổi qua mũi cô, thật thơm a, không nồng không đạm, vừa đúng, đây là mừi nước hoa.

 

Cô ngầng đầu lên, nhìn thấy một cô gái cao gầy như người mẫu, không biết vì cái gì, bước đi của cô chậm một chút, dường như nhìn thấy trong mắt cô gái kia hận ý.

 

Hận.. Tại sao lại có thể hận, cô và cô ấy .. đâu có quen a…

 

Một lần nữa cô muốn nhìn kĩ thì cô gái ấy đã đi xa, chỉ có tiếng gót giầy của cô ấy nện xuống nền nhà, dường như có một sự tức giận, dần tan biến trong không gian, trong lòng của cô có chút áp lực kì quái, cảm thấy thật tức cười, cô có phải hay không hôm nay làm nhiều đến đầu óc quay cuồng a.

 

Nhìn thấy người ngồi chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt của cô khẽ cong lên, bên trong lộ rõ vẻ ngượng ngùng.

 

Cô, dường như đã tới chậm rồi.

 

Mà cô cũng không biết, cô vừa bước tới, cô gái xinh đẹp vừa nhìn Tử Lạc liền dừng cước bộ của mình, nhìn chằm chằm lưng cô, đôi mắt chứa đầy sự hận thù, lúc này là rất hận, còn có chút oán.

 

Mà cách đó không xa, một chiếc xe hơi màu đen có rèm che, một người đàn ông ngồi trong xe, lạnh lùng thu lại ánh mắt của mình, đem tầm mắt nhìn trên ngón tay mình, ngón tay hắn mang theo một chiếc nhẫn màu đen và lam, nhẫn rất rộng, nhưng lại cực kì hợp với hắn, màu đen cùng màu xanh đậm xứng đôi, còn có đường nét vàng kim, lãnh đạm và khoa trương, tựa như chính con người hắn.

 

Tay hắn nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, trong đôi mắt hiện lên một nét u ám mà người khác không thấy.

 

Cửa xe mở ra, ngón tay của hắn khẽ co lại một chút, vẻ u ám hiện lên trong đôi mắt, cũng chỉ lướt qua trong giây lát.

 

“Húc.” giọn nói của cô gái xinh đẹp vang lên, giọng nói mềm mại như vẻ đẹp của cô, khiến người khác cảm nhận một vẻ đẹp quyến rũ cùng mê hoặc.

 

“Húc, hắn cự tuyệt em, bây giờ em phải làm sao, làm sao đây?” Cô gái khẽ khóc, mà đôi mắt của người đàn ông ngày càng nhiều lửa, thậm chí sự tức giận đã biểu hiện rõ trên gương mặt hắn.

 

Ngón tay của hắn dùng sức nắm lại, sau đó không có bất kì động tác gì.

 

Đọc tiếp : Người Chồng Máu Lạnh - Chương 5-6


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    "Tôi" là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi trội nhưng lại khá bạo gan. Bạn thân tôi thì lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Sau bốn năm ở đại học, tôi không ra trường đi làm ngay mà tiếp tục học nghiên cứu sinh trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tiếp tục được hưởng cuộc sống an nhàn, vô lo vô nghĩ của đời học sinh, tiếp tục đắm mình trong những mối tình cuồng nhiệt của tuổi trẻ...

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Ngàn năm trước, nàng chỉ là một tiểu yêu hoa sơn trà, hắn là Trung Thiên vương chưởng quản Trung Thiên.

     Hội Hoa Triêu (trăm hoa đua nở) được tổ chức trăm năm một lần, trước mặt mọi người nàng hướng hắn bày tỏ, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.

     

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.