Người Chồng Máu Lạnh - Chương 9-10

Người Chồng Máu Lạnh - Chương 9-10

Đăng ngày 30-12-2013
Người Chồng Máu Lạnh - Chương 9-10

Chương 9:

 

Ngón tay của cô dùng sức chỉnh lại quần áo trên người, hơi thở gấp gáp, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

 

“Vũ Nhiên…” Cô khẽ gọi tên người đàn ông cô yêu, tìm chiếc di động ở đầu giường, cô nắm thật chắc trong tay, tìm đến mọt dãy số, lông mi dài khẽ rũ xuống, nhưng tay cô không có làm bất cứ động tác gì.

 

Một lúc sau, cố vỗ vỗ nhẹ gương mặt mình, tốt lắm, Tử Lạc không cần suy nghĩ nhiều, chỉ là mơ mà thôi.

 

Cô đặt điện thoại lên đầu giường, nằm xuống, nhưng thật kì lạ, cô không thể tiếp tục ngủ, mắt cứ mở lớn cho tới sáng.

 

Giấc mơ kia như thực, thực đến nỗi khiến cô đau lòng.

 

Cô mơ thấy Ôn Vũ Nhiên kết hôn, nhưng cô dâu lại không phải là cô, sẽ không, cô không ngừng an ủi bản thân, cô tin tưởng, Vũ Nhiên yêu cô, hai người đã yêu nhau ba năm, còn nhớ khí đó, lần đầu tiên hai người nắm tay, lần đều tiên hôn môi, có lẽ bởi vì cô còn nhỏ, hắn luôn ôn nhu, cẩn thận như vậy, hai người đều có tương lai tốt đẹp, dù cho thân phận họ rất khác nhau.

 

Cô tin tưởng, tình cảm của bọn họ nhất định sẽ lâu dài, nhất định có thể, Vũ Nhiên sẽ không cưới người khác, nhất định không.

 

Trong tòa soạn báo, Tử Lạc thỉnh thoáng lấy di động ra nhìn, đôi lông mày xinh đẹp nhăn lại, không có, cô có chút thất vọng, cố gắng làm những việc còn lại.

 

“Làm sao vậy, đang đợi điện thoại, có phải hôm nay hai người chuẩn bị hẹn hò a?” Đường Tình nháy mắt, thậm chí còn đụng đụng bả vai của cô, Tô Lạc thực sự tốt a, có bạn trai đáng yêu, còn chờ đợi điện thoại nữa, đâu có như cô, rất cô đơn, cái gì cũng không có.

 

Đôi môi Tử Lạc khẽ mím lại, chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt hiện lên vẻ u sầu.

 

Thực ra sau buổi tối hôm đó, đã ba ngày hai người không có liên lạc, chuyện này chưa từng xảy ra, cô gọi điện thoại di động cũng tắt máy, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không.

 

“Tình Tình, giúp tớ nói với cấp trên tớ không khỏe, tớ có việc muốn ra ngoài.” nói xong, Tử Lạc liền ném công việc sang chô Đường Tình vẫn đang còn mơ hồ, cô ấy bị sao vậy, ôm đống đồ của Tử Lạc, Đường Tình nhìn đống giấy tờ chỉ có thể thở dài, chịu phận bất hạnh tiếp tục công việc dang dở của Tử Lạc, ai bảo hai cô là bạn bè, bạn bè a chính là giúp bạn mình không tiếc cả mạng sống, chính là khi cô ấy đau, mình có thể làm việc thay, thôi, quên đi.

 

Tử Lạc vẫy một chiếc ta xi, hai tay nắm chặt vào nhau, cô chỉ biết bây giờ cô rất gấp, rất gấp, cô hơi buông lỏng tay mình phát hiện lòng bàn tay đầy mồ hôi.

 

Mà khi cô xuống xe thì đã khẩn trương tới mức không biết nên đi thế nào.

 

Chương 10:

 

Công ty của tập đoàn Ôn thị, cô ngẩng đầu lên nhìn… bảng chữ màu đen, cô biết đây là chỗ Ôn Vũ Nhiên làm việc, nhưng cũng chưa bao giờ tới, nếu không phải cô thực sự rất lo lắng, cô cũng sẽ không đến đây, cô sợ sẽ gây phiền toái cho hắn.

 

Cô đứng bên ngoài thật lâu, lại thử gọi điện thoại một lần nữa cho hắn, nhưng máy vẫn tắt. Cô hít một hơi thật sâu đi vào trong.

 

Bên trong thật lớn, cô cúi đầu, giống như không thể gặp người khác, cho tới bây giờ cô cũng chưa có cảm giác như vậy, trong lòng cảm thấy chua xót, cô rõ ràng là bạn gái hắn, nhưng hiện tại cảm thấy mình giống tình nhân của hắn, không hề biết tình hình thực tế của hắn.

 

Tuy tất cả chuyện này đều do cô tự nguyện, nhưng chính hắn cũng ngầm đồng ý không phải sao? Cô băn khoăn, cũng không thể phủ nhận việc này đối với bọn họ như thế là tốt nhất, cô dùng sức nắm chặt bàn tay mình, cô đang suy nghĩ gì, sao có thể trách hắn, sao có thể, hắn đang rất bận rộn, rất vất vả, mà bây giờ cô lại ở đây giận dỗi, cô cảm thấy mình có chút hèm mọn, không khỏi tự mắng mình.

 

“Xin hỏi tiểu thư, cô muốn tìm ai, có hẹn trước không?’ Cô gái trước mặt Tử Lạc nói, lộ rõ vẻ không vui, công việc của cô ấy là cười, ánh mắt lại có chút khinh bỉ.

 

Tử Lạc nhìn chằm chằm quần áo trên người mình, quần áo rất bình thường, một chiếc áo trắng và quần bò, một đôi giày vải đơn giản, không thể bình thường hơn được, mà so sánh với nơi này, thực sự là tách biệt.

 

Cô cảm giác mình tổn thương, nhưng vẫn nở nụ cười, cô đã từng nói, cô bằng lòng cuộc sống này, cô rất hạnh phúc, cô đâu cần nhiều hơn nữa, làm người không thể có lòng tham nếu không sẽ mất đi càng nhiều, cho nên cô luôn sống vô cùng vui vẻ, hiện tại cũng vậy.

 

Cô gái trước mặt Tử Lạc có chút bất ngờ, khóe miệng có chút xấu hổ, nở nụ cười không được tự nhiên, nụ cười trên mặt Tử Lạc quá trong sáng, ánh mắt giống như chú nai con, như nước mùa thu, khiến cho cô gái có chút ngường ngùng.

 

“Tôi muốn hỏi một chút, Ôn Vũ Nhiên có ở đây không?” Cô khẽ mìm môi, một lúc mới nói ra.

 

Cô gái trước mặt cũng lặng người đi một lúc, không rõ, cô hỏi giám đốc của bọn họ làm gì.

 

“Xin hỏi tiểu thư có hẹn trước không?” Vẫn là những giọng nói đều đều, nhưng giờ lại có thêm phần khách khí.

 

“Không có.” Tử Lạc khẽ hạ mí mắt xuống, cô chỉ muốn biết rằng hắn có ở đây không, muốn biết hắn đang làm gì, vì sao lại không gọi điện cho cô, cuối cùng vẫn là không nói ra được.

 

“Này…” Cô gái trước mặt Tử Lạc lần thứ hai đánh giá cô, đối với thân phận của cô không thể đoán nổi, cuối cùng không đưa ra được kết luận gì, giám đốc quen nhiều cô gái như vậy, cô cũng không biết cô gái này là thật hay là giả.

 

“Thực xin lỗi, vị tiểu thư này, giám đốc của chúng tôi nếu không có hẹn trước, thật xin lỗi, cô không thể đi vào.”, cô cũng chỉ có thể nói xin lỗi, đây là quy định của công ty, cô cũng chỉ có thể chấp hành, dù sao cô cũng không vì một cô gái xa lạ mà vứt bỏ bát cơm của mình.

 

“Không sao.” Tử Lạc có chút mất mát, nói cảm ơn xong, còn cúi đầu chào cô gái kia, tỏ ý cảm tạ, mặc dù cô ấy không cho cô đi vào, cô cũng đã biết rõ chuyện.

 

Nhưng vì sao lại không đến tìm cô, cô cũng không thể liên lạc với hắn, hắn như vậy khiến cô thực sự lo lắng.

 

Cô gái kia còn muốn nói gì, cuối cùng chỉ có thể nhìn Tử Lạc đi ra ngoài, không biết vì cái gì, cô cảm thấy, thân ảnh gầy yếu kia, có chút đáng thương.

 

Đọc tiếp : Người Chồng Máu Lạnh - Chương 11-12


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    "Tôi" là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi trội nhưng lại khá bạo gan. Bạn thân tôi thì lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Sau bốn năm ở đại học, tôi không ra trường đi làm ngay mà tiếp tục học nghiên cứu sinh trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tiếp tục được hưởng cuộc sống an nhàn, vô lo vô nghĩ của đời học sinh, tiếp tục đắm mình trong những mối tình cuồng nhiệt của tuổi trẻ...

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Ngàn năm trước, nàng chỉ là một tiểu yêu hoa sơn trà, hắn là Trung Thiên vương chưởng quản Trung Thiên.

     Hội Hoa Triêu (trăm hoa đua nở) được tổ chức trăm năm một lần, trước mặt mọi người nàng hướng hắn bày tỏ, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.

     

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.