Vợ ơi là vợ - Chương 19-20

Vợ ơi là vợ - Chương 19-20

Đăng ngày 14-05-2013
Vợ ơi là vợ - Chương 19-20

         Chương : 19

Từng câu từng chữ rành mạch xuất phát từ chính miệng Lạc Thiên, anh chắc chắn câu nói đó. Mở mắt, phủi lá rụng trên vai áo, đứng dậy đi ra khỏi ghế đá, anh bước chân tới chỗ cô, vỗ vai và cho cô một ánh nhìn khó hiểu.

- Phải cho người đã làm hỏng chậu đỗ quyên của Lạc Thiên này một sự mất mát chứ !? - Đi tới cửa anh ngoái lại một câu, nở một nụ cười.

- Tại sao hắn lại biết là mình ? Mất mát ? Mất cái gì ? - Khả Vy nhăn mặt nhìn chậu đỗ quyên, cô chưa từng thấy hổ thẹn khi vô tình làm chết chúng.

Một làn gió thoảng qua cũng khiến hai má cô ửng hồng.

*

Thực tế thì Lạc Thiên đâu có biết ai đã làm hỏng chậu hoa, câu nói của anh nên hiểu theo nghĩa bóng. Bởi lẽ nếu biết là cô, anh đã không dùng từ « người » một cách kiêng nể. Đó chính là Cao Lạc Trương.

Chậu hoa đó tượng trưng cho người con gái đã đang ở trong trái tim anh. Cũng là vô tình khi tối qua anh đến thư phòng lấy vài cuốn video cũ, vốn là những kỉ niệm bên Nhược Lam, muốn xem lại để ôm miền kí ức. Anh dự định làm một clip cuối cùng cho cô, chỉ là nói vài điều trước khi chấp nhận sự thật phũ phàng, bật camera, sau đó Cao phu nhân gọi anh tới phòng bà hỏi chuyện có đi chụp ảnh cưới không, và hỏi han các thứ. Mất bao nhiêu lâu khi quay lại, đoạn video đáng lẽ là hỏng lại cho thấy một cuộc nói chuyện vô cùng hệ trọng. Ban đầu anh không định xem lại chẳng may nhấp màn hình đến đoạn giữa, nghe thấy tiếng quản gia Tôn và cha anh.

Đoạn video không quay được hình của hai người nhưng giọng nói không lẫn vàn đâu được :

- Cậu Lạc Thiên đã biết quan hệ ruột thịt giữa tiểu thư Nhược Lam và ngài rồi !

- Sớm muộn thì nó cũng phải biết thôi ! Quan trọng phu nhân ta không biết chứ ? Còn Lạc Thiên, nó có giận ta không ? Dù thế nào vẫn phải tổ chức đám cưới giữa nó với con bé kia ! 

- Phu nhân bà ấy vẫn chưa biết, còn cậu Lạc Thiên đương nhiên phận làm con sao có thể giận ngài được. Nhưng nếu để phu nhân hay cậu chủ biết ngài vẫn còn giữ liên lạc với bà Trịnh thì không được đâu ! Mà lỡ ông Trịnh biết tiểu thư Nhược Lam không phải con đẻ của mình hẳn sẽ không để yên. 

- Biết làm sao được ! Ta đa tình như thế đấy ! Thằng con Lạc Thiên cũng là thừa hưởng cái gen này ! Việc nó không đến được với Nhược Lam quả là đáng tiếc nhưng Nhược Lam và Lạc Trung mang tới cho ta cả một món lợi. Con bé rồi sẽ thừa hưởng tài sản nhà họ Trịnh, Lạc Trung sẽ lên làm tổng giám đốc, rồi ta sẽ ép nó lấy cháu gái bốn đời của ta, gia sản nhà họ Cao cũng dồn về tay nó, bố nó bảo chẳng lẽ lại không nghe, cuối cùng là quyền thừa kế của Lạc Thiên, ắt phải về tay Lạc Trương này ! Ha ha !

- Ngài đừng tính toán như thế được không, chẳng phải ngài đã có quá nhiều tài sản rồi. Phu nhân đã quyết định, nếu cậu Lạc Thiên lấy Khả Vy sẽ toàn quyền sở hữu công ty Trường Tồn.

- Nói gì vậy?

- Còn nếu không xảy ra cuộc hôn nhân đó tài sản lớn nhất mới được chia đều cho cả Lạc Trung và Lạc Thiên ! 

- Không không, phải tổ chức đám cưới cho chúng ! Tại sao lại lấy cuộc hôn nhân đó làm điều kiện ?

- Tất cả là vì ngài không chung thủy. Tôi đứng trên lập trường của cả phu nhân và ngài, tôi biết bề ngoài ngài có quyền nhưng thực chất là phu nhân nắm giữ. Lạc Trung và Lạc Thiên đều là con bà, cả cô Lạc Nhã nữa, nếu ngài có ý đồ tranh giành tài sản thì bà sẽ chuyển toàn bộ cho ba người đó hoặc đem từ thiện, không để lại cho ngài đâu. Phu nhân đã quá vị tha và nghĩ tới tổ ấm mới chấp nhận để cậu Lạc Thiên phải lấy vợ vì ngài đó. Tôi không muốn nói lại chuyện này. Là một quản gia nên tôi không có quyền được nói nhiều, nhưng việc lần này không thể giúp ngài được !

- Quản gia ! Ông dám phản bội ta ư ?

- Tôi không phản bội, tôi vẫn còn nhớ ơn của ngài đã tạo điều kiện cho tôi được làm việc tại ngôi nhà này nhưng phu nhân đối đãi với tôi rất tốt, cả gia đình họ Cao đều tốt, tôi không muốn các người chia tài sản chỉ vì bất cứ lí do gì. Nhưng ông yên tâm, tôi sẽ giữ kín cho ông những việc cần thiết.

Lạc Thiên không ngờ cha mình lại xấu xa và tham lam tới thế. Nhà họ Cao chính là họ ngoại của anh, Lạc Trương thực chất theo họ vợ nên đương nhiên không có vinh hạnh sở hữu tài sản lớn. Anh và Lạc Trung là con trai ắt sẽ là người được thụ hưởng. Theo lẽ thì Lạc Trung được phần lớn bởi anh ta là con trưởng. Lạc Trung vốn là một người đàn ông chú trọng sự nghiệp, anh thành công ở tuổi còn trẻ, tài sản do anh thừa kế hẳn sẽ bị cha đẻ chiếm dụng bởi anh là người cầu tiến chứ không tham lam. Tài sản nhà họ Cao đâu chỉ bao gồm mỗi công ty Trường Tồn, còn rất rất nhiều đất cát và các cổ phiếu ở sàn chứng khoán. Lạc Trương đã đề cập đến việc ép hôn, chẳng lẽ ông muốn cả hai đứa con mình phải phục vụ cho mục đích ích kỉ của ông. 

việc Lạc Thiên kết hôn với Triệu Khả Vy là xuất phát từ ý của Cao phu nhân, về con người của Triệu Khả Vy anh không cho rằng cô ta xấu xa bởi đích thân bà lựa chọn chắc chắn không liên quan đến cha anh. Điều đó có nghĩa ông Trương muốn điều gì đó từ việc kết hôn chứ không phải cần một đứa con dâu. Mấu chốt chính là chỗ anh chưa đoán ra này. Người cha mà anh luôn tôn kính, ông luôn tỏ ra yêu thương anh nhiều nhất trong gia đình không ngờ lại chỉ muốn dựa hơi con trai để chuốc lợi. Được thôi vậy chiều ý ông, anh chọn cách tiến tới hôn nhân với Khả Vy để bảo đảm gia sản nhà họ Cao còn vẹn nguyên, để xem ông định giở trò gì. Đối với Lạc Trung, anh sẽ cảnh báo trước mới anh trai mình, ông ta có thể gài cháu họ xuất hiện bất cứ lúc nào nhằm tán tỉnh Lạc Trung, Lạc Trung lại là người chưa có kinh nghiệm trong chuyện tình ái, rất dễ bị dụ khị. Lạc Thiên quyết định rồi, sẽ vì người mẹ đáng kính mà chấp nhận sự sắp đặt.

*

Triệu Đông Kỳ không đạt được kết quả như ý từ việc tìm kiếm các đoạn video trên trang mạng xã hội phổ biến này, anh quyết định xuống phố tìm mua.

- Haiz, có lẽ thứ mình tìm quá đen tối nên các nhà mạng không cho đăng tải lên ! 

Thập thò đứng ở dãy đĩa dành cho người trên 18 tuổi, anh né tránh những ánh mắt của các cô bé học sinh nhìn mình kì cục. Chúng chỉ thích mấy đĩa phim thần tượng tuổi mới lớn, thể loại tình cảm ngọt ngào giữa chàng và nàng trong sáng. Tức là dựa vào độ tuổi mà tác động tới sở thích của con người, ở mức tuổi của anh mua loại đĩa cấm thì có sao đâu. Người bán hàng là nữ giới đề nghị giúp anh tìm loại đĩa thích hợp :

- Quý khách cần tôi giúp gì không ? Anh muốn mua đĩa phim hay đĩa nóng ? - Cô nhân viện đã nhận ra ý đồ mua sắm của anh.

Nhìn mặt mình sáng sủa thế này mà, nhưng đúng là mình muốn mua cái đó thật. Nghĩ là vậy nhưng anh nhất định từ chối sự nhiệt tình của nhân viên, tự mình tìm kiếm. Lượt một vòng quanh, mặt anh đỏ lên bởi những cái vỏ đĩa quá « trần trụi ».

- Dạo này anh Thiên buồn phiền quá, mình sẽ lựa một bộ phim hài Hong Kong hoặc phim kungfu giải sầu giúp ! Đã kết nghĩa anh em thì phải vui cùng vui, buồn cùng buồn ! - Trần Hùng vừa nói vừa để ý quanh sạp đĩa mới, ở thế giới băng đĩa này hầu như loại nào cũng có. Bỗng nhiên anh nhận thấy một dáng người quen quen, hình như đã từng nhìn thấy ở đâu. - Hắn đang nhòm đĩa đen! Hắn là ai nhỉ ? A, phải rồi, là bạn trai mới của Nhược Lam ! Tại sao lại có ý đồ xấu xa thế ?

Về phía Triệu Đông Kỳ, sau khi tìm được một hai chiếc đĩa được coi là tạm ổn, anh đi tới quầy thanh toán và yêu cầu người bán phải bọc chúng vào túi cẩn thận, nói thầm với chính mình : « Khả Vy và Lạc Thiên à, tôi chỉ biết nói một câu là chúc hai người đêm tân hôn vui vẻ ! Tại hai người mà tôi chấp nhận bẩn mắt một lần vậy ! Hy sinh vì nghệ thuật ! ».

Trần Hùng nấp vào một kệ giá lớn để tránh mặt, khi quay ra đã thấy bóng Triệu Đông Kì mất hút, chẳng biết đi đâu mà đuổi theo. - Tình hình này không được, mình mua đĩa đen còn được, hắn là người yêu mới của Nhược Lam, ai cho phép chứ ? Chẳng phải Nhược Lam rất có con mắt nhìn người, sao lại chọn một thằng giả vờ mọt sách đầu óc đen tối thế kia ? 

Trần Hùng luôn nể Nhược Lam, không phải vì tư cách bạn gái cũ của Lạc Thiên mà bởi tính cách của cô rất cởi mở và có học thức. Anh coi cô như một người bạn, mà đã là bạn sao có thể làm ngơ được, lần này phải điều tra cho kĩ Triệu Đông Kỳ. Định kéo Lạc Thiên vào nhưng anh ta mới đổ bệnh, nên Trần Hùng tự mình xử lí.

Triệu Đông Kì trên đường về nhà giữ khư khư túi xách, lo sợ ngộ nhỡ có ai biết được bên trong chứa cái gì thì nguy. Bỗng nhiên đột ngột điện thoại đổ chuông. Thì ra là Khả Vy gọi, cô muốn mời anh một bữa cơm. Anh đã định từ chối nhưng cô vốn biết cách ăn nói, chẳng những anh không về nhà cất đồ mà xách cặp mang đi luôn, cô cứ lấy cớ rất vội thì làm dược gì chứ.

- Sao ? Hôm nay trời đẹp hay vì tâm trạng phấn khởi mà gọi anh ăn đồ Tây vậy ?

Đứng trước mặt Khả Vy, anh vẫn ôm cặp trước ngực.

- Em sắp lên xe hoa rồi ! Hôm nay muốn tận hưởng những phút cuối cùng của cuộc sống đơn lẻ ! 

- Cô có tiền đãi anh chứ ? - Anh dò xét, thấy mặt cô vui phơi phới, do lớp phấn hồng hay là đôi má ửng đỏ không biết.

- Yên tâm ! Chồng em là đại gia mà ! - Khả Vy giơ chiếc thẻ tín dụng mang tên mình ra hào phóng - Anh muốn ăn gì cũng được, em mời !

- Biết nghĩ đến người khác là tốt ! - Anh xoa đầu cô - Nhưng có vẻ như còn có lí do nào đó muốn tâm sự hả ?

Triệu Đông Kỳ nói đúng, Khả Vy kéo anh vào, trong thang máy đã tâm tình :

- Anh ta đã bảo là : Cao Lạc Thiên nhất định phải lấy Triệu Khả Vy !

Sắc mặt cô càng hồng hơn dưới ánh đèn neon, một niềm vui từ tận đáy lòng. Anh ta chẳng thể là người nào khác.

- Cô thích Cao Lạc Thiên hả ? - Anh cũng tiếp thêm không khí, nếu đúng là sự thật thì những thứ anh sắp nghĩ ra chắc không có hại cho Khả Vy đâu 
nhỉ, hơn nữa Nhược Lam cũng đã có ý muốn để Lạc Thiên đi tìm một tình yêu mới.

- Anh nói vớ vẩn gì đấy ? - Mặt cô đanh lại, tay khoanh trước ngực, nhịp tim đột nhiên rộn ràng - Có cái gì giá trị trong chiếc cặp mà anh giữ như báu vật vậy ? - Cô đổi chủ đề nhanh chóng.

- À không, chỉ là… một vài tài liệu cho bản thảo truyện mới của anh thôi ! Anh sợ bị ăn cắp ấy mà ! - Triệu Đông Kỳ cũng giỏi nói khoác lắm, vội vàng đổi ngữ cảnh- À, thế chúng ta sẽ ăn gì nhỉ ?

Bữa cơm bắt đầu khi bồi bàn kết thúc việc bày biện món ăn, Khả Vy ngồi đối diện với Triệu Đông Kỳ cười nói :

- Nhớ mai phải phong bì cho em nhiều vào đấy ! Ngoài anh ra thì em chẳng có người thân nào cả ! - Coi như anh trai, Khả Vy mời anh dùng bữa.

- Mai ? Mai cô đã cưới rồi á ? 

- Đúng vậy ! Anh chưa biết gì sao ? - Khả Vy hơi ngạc nhiên nhưng niềm vui trước mắt làm cô không bận tâm đến điều gì hơn.

Nhanh thế, mình vẫn còn chưa viết kịch bản cho hai đứa động phòng mà. Không được, kiểu gì quản gia nhà họ cũng thúc giục, lát nữa phải về hoàn thành nhanh chóng. Tuy nhiên cho chúng một đêm lãng mạn theo cách nào bây giờ ? Chuốc rượu cho tên Lạc Thiên say mèm, để hắn muốn làm gì thì làm ư, thiện tai thiện tai, cô bé này còn quá non nớt chưa hiểu sự đời, tốt nhất không nên để trưởng thành sớm, mà nếu có chuyện gì xảy ra thì cô ta sẽ hận mình tới tận xương tận tủy bởi dám bố trí màn kịch kinh tởm đó, nhưng cô ta có vẻ mong chờ hôn sự này. Triệu Đông Kỳ đấu tranh tâm lí, nghĩ cách nào cho hai người họ bây giờ.

- Hươ hươ ! Anh đang mải nhớ ai à ? - Khả Vy khươ tay trước mặt, bộ dạng của Triệu Đông Kỳ khi thì bứt tóc, khi lại gắp thức ăn lên để lửng giữa khoảng không chẳng khác kẻ tâm thần.

- Khả Vy, anh hỏi cô một điều, phải trả lời chân thật đó,… cô có muốn… có gì đó… với Lạc Thiên không ?

Gay cấn đây, Triệu Đông Kỳ nhìn thẳng vào mắt của cô, như thể một tác giả đang tìm cách đi vào trong cuốn tiểu thuyết hỏi nhân vật nữ chính của mình nên tiếp tục hay chỉ đơn giản ở mức độ không nguy hiểm, lại có gì đó giống một người anh thực sự quan tâm tới cuộc đời sau này của người em gái.
Nhưng hoàn cảnh không cho phép anh nhận được câu trả lời.

Khả Vy còn chưa hết bàng hoàng vì câu hỏi quá bất ngờ đó đã thấy « nhân vật nam chính » bước vào sảnh. Không hẹn trước mà họ cùng có mặt tại tầng số 13, trong một nhà hàng cao cấp.

Chương : 20
- Anh đang hỏi cô đấy ? Nhìn cái gì thế ? - Triệu Đông Kỳ quay người nhìn về phía ánh mắt Khả Vy, phát giác thấy chủ rể của ngày mai - Không thể để Lạc Thiên biết quan hệ giữa hai chúng ta được ! - Triệu Đông Kỳ muốn tránh.

- Thế thì làm sao ? Hay anh ngồi sang bàn bên cạnh đi ! - Khả Vy cũng hiểu lí do chắc có liên quan đến Nhược Lam, cô cũng ngầm đoán ý chung nhân của Triệu đông Kỳ chính là cô gái đó. 

Triệu Đông Kỳ vội vàng chuyển ghế khác, quên cái cặp - vật bất li thân, anh chạy lại lấy.

- Có cần mang đồ ăn sang bên anh không ? - Khả Vy lúng túng.

- Thôi khỏi ! - Triệu Đông Kỳ biết không thể kịp, vội nhớ ra số tiền lẻ mang theo không đủ để chi trả cho một suất ăn, - À mà thôi, anh về luôn đây ! Anh có việc gấp ! - Còn phải hoàn chỉnh bản kế hoạch nữa nên anh đã cuốn gói trong tích tắc.

Khả Vy khuân hết đĩa mì của anh ta về phía bên mình, chỉnh đốn lại chỗ ngồi, thư thái thưởng thức đồ ăn như không có việc gì.

- Anh Thiên ! Hôm nay anh phải chơi hết! Chúng ta ăn xong là phải đi off ngay đấy !

- Thích thì chiều ! 

Lạc Thiên khoác vai hai cô nàng bên cạnh, đi đằng trước còn có một nàng đá lông nheo anh. Dường như anh chẳng để ý tới sự tồn tại của ai đó khác. Tình yêu trong anh đã chết, việc đi tìm thú vui bên ngoài chỉ là ảo giác, trước và sau khi đám cưới với cô gái họ Triệu, anh sẽ tiếp tục lối sống buông thả.

- Em muốn ăn thịt cá sấu ! - Tiểu Mẫn nhõng nhẽo bên tai, cô đòi đám người ngồi chỗ trung tâm.

- Anh Thiên ơi ! Càng ngày anh càng phong độ ! - Chủ động đặt môi lên má anh, Tiểu Hương tạo dáng ngồi để khoe mẽ đôi chân dài miên man.

Lạc Thiên cười cười gọi món, lúc vào vì bị lũ cọp cái chắn hết tầm nhìn và giờ vị trí ngồi cùng hướng với Khả Vy nên anh cũng chẳng hay có một người đang dùng ánh mắt tóe lửa nhìn.

- Ơ ? Kia có phải là thiếu phu nhân tương lai nhà họ Cao không nhỉ ? - Tiểu Hương chảnh chọe chỉ ngón tay nõn nà về hướng đó, ngay lập tức Khả Vy dùng bữa tiếp, thức ăn trôi trong miệng không có vị gì hết, nhạt thếch.

Thiếu phu nhân nhà họ Cao ? Lạc Trung chưa lấy vợ, thế thì ngoài vợ anh ra còn ai nữa ? Lạc Thiên quay lại nhìn.

- Vy Vy, sao lại ngồi một mình thế này ? Anh Lạc Thiên đáng ghét thật, đi chơi với tụi em mà để bạn ấy lủi thủi thế này à ? 
Khả Vy nhắm mắt rồi lại mở ra, con nhỏ trước mặt chưa chắc đã hơn tuổi cô mà giọng không một chút tôn trọng nào. Như những người bạn thân của anh, Trần Hùng hay Tuấn Kiệt luôn gọi chị dâu xưng tôi thế mà ba đứa mắt xanh mỏ đỏ này ghê gớm thật. Lại còn chế giễu, tỏ ra thương hại.

- Ấy, bạn ăn những hai đĩa, béo lắm ! Đồ gì mà toàn mỡ ! - Tiểu Quyên bĩu môi rồi rúc vào ngực của Lạc Thiên đang ngồi quay lại nhìn Khả Vy. Chứng tỏ ba cô nàng này sớm đã nhận ra sự có mặt của Khả Vy, nhưng cũng chưa nhận diện còn có một người nào khác đã ăn cùng cô. 
Rồi kéo Lạc Thiên ngồi gần chỉ cách một bàn, ngồi trên dưới.

Khả Vy chỉ muốn nhét hết tất cả sợi mì vào mặt cô ta, người ta dùng dầu oliu để xào nấu cho ngon và ngậy mùi, kích thích vị giác, thế mà dám khinh rẻ như mỡ động vật rẻ tiền à. Cô vẫn tiếp tục ăn và tỏ ra không hề quen biết.

Lạc Thiên cũng có chút ái ngại, anh « e hèm » một tiếng tế nhị đẩy các cô nàng ra. Đối với anh cuộc hôn nhân chỉ mang tính chất thương mại nhưng Khả Vy cũng là vợ, không thể để mất mặt cô ta được. Anh chủ động đứng dậy mang đồ ăn chuyển sang bàn cô. Thấy lạ vì chiếc ghế đối diện bị kéo xệch ra ngoài, chẳng lẽ chân cô ta dài đến nỗi đá thúng đụng nia phi hẳn ghế ra khỏi quỹ đạo. 

Ba nàng kiều đành làm theo anh. Khả Vy mặc kệ, cô nhắm mắt để ăn coi như tách lập cuộc sống bên ngoài, chỉ khi nào lấy dĩa xoắn mì mới mở mắt.

- Ăn mì đầy bụng ! Ăn cái này tốt hơn !

Anh giật hai đĩa mì trước mặt cô rồi đẩy đĩa cá đã cắt nhỏ thịt mà chưa dùng của mình cho cô. Riêng về chuyện cư xử được lòng phái nữ là tuyệt kĩ của anh bất kể là đối tượng nào. Thế nhưng Khả Vy chẳng thể hiện gì ngoài khuôn mặt lạnh te :

- Anh phục vụ ! Cho tôi tính tiền ! - Quay sang cười niềm nở thể hiện phép lịch sự với nhân viên nhà hàng, Khả Vy lấy ví tiền ra.

- Quý cô sẽ thanh toán tất cả chỗ này ? - Nhân viên nhìn anh chàng trước mặt, lẽ nào lại để cho phụ nữ trả tiền, thật là.

- Không ! Tôi trả cho những gì mình đã gọi, chỉ thế thôi ! - Mắt cô mở to nhưng chỉ hướng lên trần, không có ý định nhìn người nào khác

- Vâng, quý cô vui lòng đợi một chút !

- Này, tôi còn chưa ăn xong mà cô đã định đi rồi à, để đấy tôi trả ! - Lạc Thiên đứng lên giữ tay cô lại, chẳng ra thể thống nào nếu trong mắt mấy em xinh tươi nghĩ rằng vợ chưa cưới của anh là một cô nàng không biết phép tắc. Đối với một người đàn ông mà nói, anh ta có thể kết bạn với nhiều loại phụ nữ, bị thu hút bởi sự kiêu kì hay trí tuệ của họ, hoặc là vì vóc dáng thắt đáy lưng ong, nhưng để chọn một người vợ, anh ta sẵn sàng đánh đổi những thứ kia lấy một cô gái ngoan ngoãn và biết vâng lời chồng. Có câu « Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về », giờ không cho Khả Vy kia biết trọng lượng của Cao Lạc Thiên thì sớm muộn những cô nàng vây quanh anh cũng sẽ thấy nhàm chán.

- Tôi bận ! - Nhún vai, Khả Vy nói tiếp - Mai mấy người cũng đến dự đám cưới nhé ? Thiếp mời chắc đã được chuyển tới ! - Cô không vừa khi chào tạm biệt mấy cô nàng còn lại bằng câu nói này. Cao gia đã chọn lọc khách mời cho ngày long trọng, chỉ những người nào có chức sắc, địa vị mới được mời tới dự, ba cô nàng kia không thể đủ tư cách. Đã không tôn trọng ta thì ta cũng tương tự, Khả Vy còn nhắc tới từ « đám cưới » như một sự đắc thắng, mấy cô nàng kia có đẹp như hoa khoe sắc cũng chẳng là gì, dù sao cô mới là người được chọn.

- Hừ ! - Mấy nàng thầm nhìn nhau, rồi Tiểu Quyên nói ra lời - Đêm nay anh Thiên sẽ tới Khê thi vi với chúng tôi, nàng đi cùng chứ ? Anh Thiên à, chắc cô ấy chưa từng được tới mới chỗ đó đâu nhỉ ! Anh cho cô ấy đi cùng với chúng mình đi ! Anh…

Đối với dân sành việc nói người khác chưa từng tới những chốn chơi bời quả thật là chỉ bọn nhà quê ngoan ngoãn, mấy cô nàng dùng mọi lời ngon tiếng ngọt lôi kéo Lạc Thiên. Anh không muốn rơi vào tình huống khó xử, lại càng không thích để Khả Vy biết những mối quan hệ xã hội của mình, nếu từ chối xem ra mấy cô nàng sẽ coi khinh con mắt thẩm mĩ của anh đã chọn sai vợ, chẳng lẽ lại phải cùng Khả Vy về nhà, anh còn chưa tận hưởng buổi tối của người độc thân mà.

- Hay là Vy Vy không thích đi, vậy thì hẹn lần sau vậy ! Chúng mình đi thôi anh Thiên ! - Tiểu Mẫn quyết định thay, cô ta cố tình kích đểu.

- Ai bảo tôi không thích ! Đi thì đi !

Vậy là năm người không dùng bữa nữa mà rồng rắn lên xe chạy thẳng tới phía Nam thành phố, nơi tụ hội của giới ăn chơi đẳng cấp. 

Trên chiếc xe bốn chỗ ngồi, Khả Vy tự cho mình ngồi cùng ghế với Lạc Thiên, xét thế nào cô cũng đàng hoàng và là vợ của anh ta, không ngồi trên thì sao, để ba cô kia hậm hực ngồi dưới. Ba cô cứ : Anh Thiên ơi, anh Thiên à, rợn hết cả óc. Khả Vy còn chưa hình dung ra từ « Khê thi vi » nghĩa là gì thì con xe đã dừng lại trước một hộp đêm lớn với bảng chữ KTV hoành tráng treo trên tường. Thì ra « Khê thi vi » là phiên âm tiếng anh.

Lạc Thiên sải bước, anh là khách quen ở đây nên bảo vệ chẳng phiền xuất trình « giấy thông hành », Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên soi mói ánh nhìn của Khả Vy, ba cô theo sát Lạc Thiên. 

Vì ban đầu có hẹn với Triệu Đông Kỳ nên Khả Vy vận đồ đoan trang, một chiếc váy dài qua gối màu be, áo khoác bò lửng nhưng không khí náo nhiệt trong kia không phù hợp với phong cách của cô lúc này rồi.

- Passport ? Chứng minh thư ? Thẻ hội viên ? - Một người bảo vệ thân hình lực lưỡng khoanh tay nhìn Khả Vy. Từng bắp tay gã mới chắc và khỏe làm sao, cộng thêm cái đầu trọc trông thật gấu, hẳn là dân xã hội đen.

Khả Vy sợ hãi ngước nhìn, gã còn ghẹo lại cô bằng cách nói phả vào tai : Không thể vào !

KTV là không thể vào thì kêu mình đến làm gì ? Khả Vy nhăn mặt nhìn Lạc Thiên đi đằng trước, cô cứ đứng cạnh tên đô to này. Rồi không 
thấy cô đâu, Lạc Thiên mới ngoái lại nói :

- Người của tôi đấy !

Tên bảo vệ lúc này mới đồng ý để cô vào, gã còn đế thêm một câu :

- Cô em à ! KTV là không thể về đấy !

- Xí ! - Khả Vy chẹp miệng rồi đi vào trong.

Hành lang dẫn vào đại sảnh khá dài và toàn bộ tường ốp gạch đen tạo một không gian đen tối, ánh đèn quang phả xuống một màu trắng mờ ảo, Khả Vy vừa đi vừa ngó những chàng trai ăn mặc rất chi là phong cách, quần tụt áo pull và các chân dài miêm man. Ba cô nàng kia bảo 
Lạc Thiên chờ một chút để đi thay đồ. Thấy Khả Vy lấp ló phía dưới anh gọi lớn :

- Mất mặt quá ! Lần sau vào những chốn này thì ăn mặc thiếu vải chút đi !

Lạc Thiên đã quen với những nơi thế này, anh chưa bao giờ dẫn một cô gái nào vận đồ « kín đáo » đi cùng, ngay cả Nhược Lam vào đây cũng váy quây zip ngắn, Lạc Trung đĩnh đạc là thế cũng không dưới mười lần qua tới. Đối với những người giàu thì chẳng có giới hạn giữa hai 
từ hư hỏng và chịu chơi.

- Hừ ! - Khả Vy tức mình cởi bỏ chiếc áo lửng ra, váy áo bên trong có hai dây quai bản to.

- Chả trách bảo vệ không cho vào ! - Anh khiêu khích, thầm nghĩ người nhà quê có đua đòi thế nào cũng chỉ thế thôi.



 


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Nấc Thang Hạnh Phúc - Diệp Chính Linh - Full

    Nấc Thang Hạnh Phúc - Diệp Chính Linh - Full

    Tình yêu có thể làm con người ta thay đổi, cho dù hạnh phúc có xa vời thì bạn vẫn có thể bước từng bậc thang để với tới được nó...

    Yêu và không yêu chỉ trong một khoảnh khắc. Ly biệt rồi liệu có ngày gặp lại?

    Đào Hoa Tiên - Phi Hoa - Full

    Đào Hoa Tiên - Phi Hoa - Full

    Ta từng cho rằng mình sẽ cứ thế mà vượt qua quãng đời còn lại, ở trong đạo quán tại một góc rừng đào, làm bạn với yêu đến cuối đời. Nhưng không lâu sau đó, ta đã nhìn thấy Thanh Điểu trong rừng.

     

    Chúng Ta Sẽ Bên Nhau Bao Lâu - CaDe & Hạc Xanh - Full

    Chúng Ta Sẽ Bên Nhau Bao Lâu - CaDe & Hạc Xanh - Full

    Tuổi trẻ, chúng ta có những cuộc chia ly để rồi mỗi người phải bước lên những chặng đua khác nhau, thực hiện ước mơ của mình. Mặc dù có thể sẽ lạc mất nhau sau đó, mặc dù có thể xảy ra chuyện trái tim một trong số hai người sẽ thay đổi, mặc dù có thể sẽ lãng quên nhau đi mất. Nhưng bất cứ ai cũng vẫn phải chấp nhận, bởi vì đó là thử thách bắt buộc trên chặng đường đời.

    Oan Trái - Thanh Vân Bạch Thiên - Full

    Oan Trái - Thanh Vân Bạch Thiên - Full

    Gia Tộc Hắc Huyền nổi danh giàu có ba đời, người đứng đầu gia tộc có quyền quyết định mọi việc. Hắc Huyền Lam, chủ nhân của đại gia tộc giàu có đột ngột qua đời, bản di chúc để lại cho ai vẫn còn là một bí mật, chỉ có đại ca Hắc Huyền Vũ, và hai anh em sinh đôi Hắc Huyền Thiên Và Hắc Huyền Tú biết, khi họ bước ra khỏi phòng, tuyên bố gia gia đã qua đời.

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

     

    rao vat dalat, du lich da lat, Game Mobile hot, tải game di động, game di động miễn phí, game mobile hay, tai game di dong free, tải game, game free, game cho dien thoai, tai game dien thoai, download game, game mobile, tai game di dong mien phi, tải game, tải game miễn phí, tai game hay, game mien phi, tai game mien phi, game cho android, game cho IOS, game cho Java, ung dung mien phi, tai ung dung di dong, cho thue am thanh anh sang, to chuc su kien, cty to chuc su kien, tổ chức sự kiện, cty tổ chức sự kiện, cho thuê âm thanh ánh sáng, thiet ke biet thu, biet thu dep, biet thu, mau noi that, noi that dep, thiet ke noi that, thiet ke noi that van phong, thiet ke noi that can ho, thiet ke noi that karaoke, thiet ke noi that biet thu, thiet ke noi that nha pho, thiet ke noi that nha hang, thiet ke noi that showroom, thiet ke noi that bar cafe, thiet ke noi that khach san, khong gian moi, biet thu hien dai, biet thu nha pho, biet thu san vuon, thiet ke noi that, thi cong biet thu, mau nha dep
    Truyện Ngắn Plus
    Rated 4.5/5 based on 2516 reviews